Hôn Phu Giả Hôn Mê Để Cưới Tôi
Chương 14 / 24
Chương 18: Yên Kinh, Thức Tỉnh
Xe đưa tôi tới Yên Kinh mất gần năm tiếng, tôi ngủ thiếp đi phần lớn quãng đường, chỉ tỉnh dậy khi tài xế thông báo sắp tới nơi.
Biệt thự nhà họ Hoắc nằm giữa một khu vườn rộng, tường rào cao, cổng sắt chạm khắc hoa văn cổ điển. Một người đàn ông lớn tuổi, dáng người thẳng thắn, đứng đợi sẵn ngay lối vào, cúi đầu chào tôi rất mực lễ độ.
"Cô Tịch Nhiễm, tôi là Tống Diên, quản gia nhà họ Hoắc. Mời cô vào trong."
Tôi bước theo ông qua hành lang dài, tường treo tranh sơn dầu, đèn chùm pha lê toả sáng dịu nhẹ. Mọi thứ được chăm chút tỉ mỉ tới mức khó tin đây là nhà của một người bị coi là sống thực vật nhiều năm.
"Cậu chủ đang ở phòng phía đông." Tống Diên dẫn đường, giọng đều đều. "Mời cô theo tôi."
Tôi bước vào một căn phòng rộng, ánh sáng tự nhiên tràn ngập từ khung cửa kính lớn, không hề có mùi thuốc hay không khí ngột ngạt của phòng bệnh như tôi tưởng tượng. Giường bệnh được đặt cạnh giá sách đầy ắp, một chiếc bàn gỗ bên cửa sổ bày sẵn bút mực và vài trang giấy viết dở.
Một người đàn ông ngồi tựa trên giường, không phải nằm bất động như tôi hình dung. Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, làn da nhợt nhạt vì lâu ngày ít ra nắng, nhưng ánh mắt lại sáng rõ, tỉnh táo tới mức khiến tôi khựng lại ngay ngưỡng cửa.
"Em tới rồi." Anh nói, giọng trầm ấm, đặt cây bút xuống bàn, nhìn tôi bằng ánh mắt điềm tĩnh lạ thường.
"Anh... tỉnh rồi sao?" Tôi hỏi, không giấu nổi vẻ sững sờ.
"Ừ." Anh gật đầu nhẹ, khoé miệng thoáng nét cười. "Đúng lúc em bước vào cửa nhà này."
Câu nói đó khiến tôi rùng mình một cách khó tả — không phải sợ hãi, mà là cảm giác như vừa chạm vào một điều gì đó được sắp đặt kỹ lưỡng từ rất lâu, không phải ngẫu nhiên trùng hợp.
"Dù tỉnh hay vẫn còn ngủ," anh nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, "tôi cũng chỉ cưới em, không cưới ai khác."
Tôi đứng lặng, không biết đáp lại thế nào trước một câu nói thẳng thắn tới mức lạ lùng như vậy từ một người xa lạ tôi chỉ vừa gặp mặt lần đầu.
"Anh biết rõ tôi là ai sao?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh. "Chúng ta chưa từng gặp mặt."
"Tôi biết đủ." Anh đáp, tránh câu hỏi một cách khéo léo. "Em tới đây, không phải vì nhà em có công lao gì với nhà tôi đâu. Hôn ước này, thật ra do phía ngoại của em — nhà họ Lý — chủ động sắp đặt từ trước, để đưa em ra khỏi nhà họ Diệp một cách danh chính ngôn thuận."
Tôi sững người. "Ông ngoại con... sắp đặt việc này?"
"Ừ." Anh gật đầu, ánh mắt dịu lại. "Chi tiết cụ thể, để sau em tự hỏi ông ngoại mình rõ hơn. Giờ em mới tới, chắc mệt rồi, để Tống Diên dẫn em về phòng nghỉ ngơi trước đã."
Tôi gật đầu, trong lòng ngổn ngang quá nhiều câu hỏi chưa kịp sắp xếp thứ tự để hỏi.
Tống Diên dẫn tôi tới một căn phòng riêng ở tầng hai, trang trí đơn giản nhưng tinh tế, khăn trải giường màu be nhạt, đúng tông màu tôi vẫn thích dùng nhưng chưa từng nói với ai ngoài vài người thân cận nhất.
"Cô dùng trà gì buổi tối, tôi pha sẵn cho cô." Ông hỏi, giọng ấm áp. "Loại trà hoa nhài nhẹ, không đường, đúng không ạ?"
Tôi khựng lại. "Sao ông biết tôi thích uống trà kiểu đó?"
Tống Diên hơi sững một nhịp, rồi cười nhẹ, giọng vẫn điềm đạm như cũ: "Chắc tôi đoán mò trúng thôi, cô tiểu thư nào cũng thường thích loại trà nhẹ nhàng như vậy cả."
Câu trả lời hợp lý, nhưng ánh mắt ông thoáng qua một tia gì đó tôi không gọi tên được — không phải né tránh, mà giống như đang cố kìm lại một điều gì chưa tới lúc nói ra.
Tôi không truy hỏi thêm, chỉ gật đầu cảm ơn, ngồi xuống mép giường sau khi ông rời đi, nhìn quanh căn phòng xa lạ nhưng lại có cảm giác quen thuộc kỳ lạ đến khó hiểu.
Trên bàn đầu giường, một bình hoa nhỏ cắm đúng loại hoa tôi thích nhất — loại hoa mẹ tôi từng trồng trong vườn nhà cũ, trước khi bà mất.
Tôi ngồi lặng rất lâu, nhìn bình hoa đó, tự hỏi liệu có phải mình đang tưởng tượng ra sự trùng hợp, hay thật sự có ai đó, ở một nơi tôi chưa từng đặt chân tới, đã âm thầm biết rõ về mình nhiều hơn tôi tưởng.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 15 →