Hôn Phu Giả Hôn Mê Để Cưới Tôi
Chương 13 / 24
Uyển Hi mặt trắng bệch, lao lên sân khấu giật lấy tay anh, nước mắt tuôn rơi ngay tức khắc — phản xạ quen thuộc cô vẫn dùng để xoay chuyển tình thế mỗi lần gặp khó.
"Anh Cảnh Trừ, đừng nói nữa, em xin anh." Cô nức nở, cố hạ giọng đủ nhỏ chỉ anh nghe thấy. "Chuyện này đừng lan ra thêm nữa, em xin lỗi, em sẽ sửa, nhưng đừng nói gì thêm giữa chỗ đông người thế này."
"Không phải xin đừng nói ra sự thật," Cảnh Trừ đáp, giọng vẫn đủ lớn cho cả sân khấu nghe thấy, "mà là xin đừng để thêm ai biết những gì đã lỡ lộ ra rồi, đúng không?"
Uyển Hi cứng họng, không còn gì để phản bác.
Từ hàng ghế đầu, ông nội Cảnh Trừ đứng dậy, bước lên gần sân khấu, giọng sang sảng vang khắp sảnh: "Nhà họ Giang chúng tôi không có thói quen dung túng cho loại người hai mặt. Cháu tôi tỉnh táo lại kịp lúc, coi như còn may."
Cả sảnh xôn xao bàn tán, ánh mắt đổ dồn về phía Uyển Hi giờ đây không còn chút vẻ ngây thơ yếu đuối nào, chỉ còn sự cùng quẫn hiện rõ trên gương mặt.
Một người đàn ông lớn tuổi, chú họ xa của một gia tộc quen biết, góa vợ đã nhiều năm, bất ngờ lên tiếng giữa đám đông, giọng nửa đùa nửa thật: "Cô bé này cũng xinh đẹp đấy chứ, nếu không chê già, tôi cũng không phiền cưới về làm vợ kế."
Tiếng cười rộ lên khắp sảnh, mang đầy ý mỉa mai. Uyển Hi đứng chết lặng, không còn khóc nổi nữa, chỉ biết cúi gằm mặt.
Cảnh Trừ nhìn quang cảnh đó, không thấy chút hả hê nào như anh từng tưởng tượng, chỉ thấy trống rỗng. Anh cầm lại micro, nói tiếp câu cuối cùng anh đã chuẩn bị suốt mấy ngày qua, giọng chậm và rõ từng chữ:
"Ba năm trước, tại một buổi từ thiện, tôi đã gặp một người khiến tôi rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi đã nhầm, tin rằng người đó là Uyển Hi, chỉ vì một lời nói mập mờ của một người phục vụ không quen biết. Suốt ba năm, tôi đối xử tệ bạc với đúng người tôi thật lòng rung động năm ấy — Diệp Tịch Nhiễm, chị gái của Uyển Hi."
Cả sảnh im phăng phắc trong đúng ba giây, rồi tiếng xì xào nổi lên dữ dội hơn bất cứ lúc nào trong buổi tiệc.
Cảnh Trừ bước xuống sân khấu, rút điện thoại, tay run run bấm gọi cho Tịch Nhiễm — cuộc gọi đầu tiên anh chủ động thực hiện sau gần một tháng im lặng.
Không ai nghe máy. Ba hồi chuông đổ dài rồi chuyển sang tắt nguồn.
Chương 17: Cha Bị Lật
Sáng hôm sau buổi tiệc, Cảnh Trừ cho gọi trưởng phòng pháp chế tập đoàn Giang tới văn phòng riêng ngay từ bảy giờ sáng.
"Toàn bộ hợp đồng hợp tác giữa tập đoàn Giang và công ty của Diệp Chấn Việt, huỷ hết." Anh ra lệnh, giọng dứt khoát không chút do dự.
"Cậu chủ, các hợp đồng đó trị giá không nhỏ, huỷ đột ngột sẽ ảnh hưởng—"
"Huỷ hết." Cảnh Trừ ngắt lời, mắt không rời màn hình máy tính đang xem lại đoạn video quay lén buổi tiệc tối qua, người ta đã đăng tràn lan trên mạng. "Tôi không muốn công ty mình còn dính líu gì tới gia đình đó nữa."
Anh không làm điều này để trả thù. Anh làm vì không chịu nổi cảm giác mỗi lần nhìn thấy tên Diệp Chấn Việt trên một bản hợp đồng, lại nhớ tới việc ông ta chính là người đã đẩy con gái ruột của mình vào cuộc hôn nhân đổi chác, đối xử bất công với cô suốt bao năm.
Tin tức huỷ hợp đồng lan nhanh trong giới kinh doanh Lâm Thành ngay buổi chiều. Nhưng chưa kịp để dư luận lắng xuống, một tin còn chấn động hơn đã nổ ra ngay sau đó — nhà họ Lý, thông qua một hãng luật danh tiếng, chính thức công bố hồ sơ tố cáo Diệp Chấn Việt gian lận tài chính, rút ruột quỹ thừa kế của người vợ đã khuất trong suốt gần hai mươi năm.
Con số cụ thể được nêu rõ trên các mặt báo tài chính: hơn ba trăm triệu tệ đã bị rút ra khỏi quỹ tín thác đứng tên mẹ Tịch Nhiễm, thông qua hàng loạt giao dịch giả mạo chữ ký, trải dài từ năm này qua năm khác.
Cơ quan điều tra vào cuộc ngay trong ngày. Cổ phiếu công ty Diệp Chấn Việt lao dốc không phanh, các đối tác làm ăn lần lượt rút lui, tài khoản công ty bị phong toả tạm thời để phục vụ điều tra.
Cảnh Trừ đọc tin qua điện thoại, tay khựng lại giữa chừng.
Anh gọi điện cho một người quen còn giữ liên lạc trong giới luật sư, hỏi dò thêm chi tiết. Người đó cho biết, hồ sơ chứng cứ được nhà họ Lý thu thập tỉ mỉ suốt nhiều năm, chỉ chờ đúng thời điểm để công bố — và thời điểm đó, theo lời đồn, là do chính con gái nhà họ Diệp chủ động tới gặp ông ngoại, nhờ ông ra tay.
Cảnh Trừ ngồi lặng một lúc lâu, những mảnh ghép rời rạc trong đầu anh dần khớp lại thành một bức tranh hoàn toàn khác với những gì anh vẫn tưởng.
Anh từng nghĩ Tịch Nhiễm chỉ là một cô tiểu thư ngổ ngáo, phản ứng bốc đồng, sống dựa vào việc mặc cả tiền bạc và những màn trả đũa bộc phát giữa đám đông. Giờ nhìn lại, anh nhận ra đằng sau vẻ ngoài đó là một người đã âm thầm sắp đặt phần công lý của chính mình từ rất lâu, không đợi ai ra tay giúp, không cần ai thương hại.
Ngay cả khi bị cả nhà ghẻ lạnh, bị chính người cô từng để ý đối xử tệ bạc, cô vẫn tự tìm được đường đi cho riêng mình, chuẩn xác và kiên nhẫn tới mức khiến người ngoài như anh phải rùng mình.
Điện thoại anh rung lên, một cuộc gọi từ số máy bàn công ty Diệp Chấn Việt.
"Cậu Giang," giọng Diệp Chấn Việt vang lên qua loa, run rẩy, mất hẳn vẻ đường hoàng thường ngày, "tôi biết chuyện huỷ hợp đồng của cậu chỉ là do hiểu lầm nhất thời, mong cậu suy nghĩ lại, đừng để mọi chuyện đi xa hơn nữa, dù gì hai nhà cũng từng—"
Cảnh Trừ cúp máy giữa chừng, không buồn nghe hết câu, ánh mắt dừng lại rất lâu trên màn hình điện thoại đã tắt nguồn từ tối qua của Tịch Nhiễm — anh vẫn chưa liên lạc lại được với cô, kể từ sau lời tuyên bố giữa bữa tiệc.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 14 →