Đóng Giả Tiểu Thư Thất Lạc Đổi 20 Vạn Tệ Cứu Bà, Tôi Suýt Mất Mạng Vì Gia Tài Người Khác
Chương 6 / 10
Chương 11
Đêm đó, Mạnh Du lẻn vào phòng làm việc của Thượng Quan Nghiêu khi ông đã lên giường nghỉ, đèn hành lang chỉ còn để mờ theo chế độ ban đêm. Cô tìm đúng chiếc hộp khóa nhỏ giấu sau ngăn kéo dưới cùng bàn làm việc — nơi trước đó vài ngày, cô tình cờ thấy ông cất một xấp giấy tờ quan trọng vào lúc nửa đêm không ngủ được, tưởng cô đã ngủ say.
Chiếc hộp không khóa số phức tạp, chỉ cần một chiếc kẹp tóc là mở được, tay cô đã quen thao tác này từ những lần lục thùng rác tìm ve chai có khóa hỏng thời còn theo bà đi khắp thành phố.
Bên trong, đúng là bản gốc di chúc của Thượng Quan Nhiễm, có cả chữ ký công chứng, dấu mộc rõ ràng, giấy đã ngả màu vàng nhạt vì thời gian.
Tim cô đập nhanh. Cô rút điện thoại, chụp lại từng trang một cách cẩn thận, tay run nhẹ vì hồi hộp nhưng động tác vẫn chính xác, dứt khoát, không bỏ sót trang nào. Mỗi lần màn hình lóe sáng, cô lại ngừng một giây, lắng nghe động tĩnh ngoài hành lang trước khi tiếp tục.
Kế hoạch của cô đơn giản: giữ bản chụp này làm bằng chứng thật sự, đợi thời điểm thích hợp sẽ giao trực tiếp cho Thượng Quan Nghiêu — không phải phá hủy hay giao cho Hàn Chấn Đình như hắn yêu cầu. Cô muốn dùng chính bản di chúc này để lật tẩy toàn bộ âm mưu của hắn, một lần cho dứt điểm.
Cô cất lại chiếc hộp về đúng vị trí cũ, rời khỏi phòng làm việc, bước chân nhẹ nhàng qua hành lang tối, tim vẫn chưa hết đập thình thịch.
Giữa hành lang, cô thoáng nghe tiếng bước chân từ cầu thang phía cuối, vội nép vào một hốc tường tối, nín thở. Bóng một người hầu trực đêm đi ngang qua, tay cầm đèn pin nhỏ soi từng góc theo lệ thường, không hề hay biết có ai đang đứng cách đó chưa đầy hai bước chân. Cô đợi thêm một lúc lâu sau khi bóng người khuất hẳn mới dám rời đi tiếp.
Vừa về tới phòng mình, điện thoại cô đột nhiên bị giật khỏi tay.
"Tìm cái này phải không?"
Hàn Chấn Đình đứng ngay trong phòng cô, ánh đèn bàn hắt bóng dài lên tường, phía sau hắn là một người đàn ông lạ mặt mặc đồng phục gia nhân — người cô chưa từng để ý kỹ, hóa ra là tai mắt hắn cài cắm trong biệt thự suốt bấy lâu, đứng khoanh tay im lặng.
"Trả điện thoại cho tôi." Cô cố giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện vừa đổ vỡ, tim như rơi xuống một hố sâu.
Hắn lướt nhanh qua màn hình, tìm thấy loạt ảnh cô vừa chụp, gương mặt dần tối sầm lại, ngón tay siết chặt thành gân xanh.
"Cô định làm gì với những tấm ảnh này?" Hắn hỏi, giọng lạnh hẳn, không còn chút vẻ lịch thiệp giả tạo thường ngày. "Giao cho Thượng Quan Nghiêu à? Cô nghĩ mình qua mặt được tôi sao?"
"Ông đã hứa không ai bị hại." Cô đáp, cố giữ thế chủ động dù đang ở tình huống bất lợi rõ ràng. "Tôi chỉ muốn giữ một bản để đảm bảo ông giữ lời, không có ý định phản bội gì cả."
"Đảm bảo bằng cách phản bội tôi?" Hắn cười gằn, tay siết chặt chiếc điện thoại tới mức các đường gân tay nổi rõ. "Cô nghĩ mình đang chơi trò gì vậy, cô Mạnh Du?"
Cô sững lại khi nghe hắn gọi đúng tên thật của mình — không phải "Vãn Tình" như vẫn gọi trước mặt người khác, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
"Đúng vậy, tôi biết rõ tên thật của cô, từ trước khi cô bước lên xe tôi ngày đó." Hắn tiến lại gần, ánh mắt đầy đe dọa. "Tôi biết rõ mọi thứ về cô, kể cả bà cô đang nằm viện, kể cả số phòng bà đang nằm. Đừng thử tôi lần nữa, cô Mạnh Du."
Hắn xóa toàn bộ ảnh trong điện thoại ngay trước mặt cô, ngón tay lướt dứt khoát trên màn hình, rồi ném thẳng chiếc máy xuống sàn, không thèm trả lại, tiếng vỡ giòn tan vang lên trong phòng.
Người gia nhân cài cắm bước tới gần hơn, đứng chắn ngay cửa ra vào, như một lời nhắc nhở im lặng rằng cô không có đường nào để chạy trốn cuộc nói chuyện này.
"Từ giờ, mọi hành động của cô sẽ có người giám sát." Hắn nói, giọng dứt khoát như một lời tuyên án. "Đừng nghĩ tới chuyện phản bội tôi thêm lần nào nữa, nếu không hậu quả không chỉ dừng ở cô."
Hắn quay lưng rời khỏi phòng, người gia nhân cài cắm theo sau, để lại Mạnh Du đứng một mình giữa căn phòng, chiếc điện thoại vỡ nát nằm dưới chân, màn hình còn le lói ánh sáng yếu ớt rồi tắt hẳn.
Cô cúi xuống nhặt nó lên, màn hình đã nứt toác, dữ liệu bị xóa sạch không thể khôi phục, cảm giác như vừa nắm trong tay một mảnh vỡ của chính kế hoạch mình dày công xây dựng.
Kế hoạch của cô, coi như đã thất bại hoàn toàn.
Cô đứng dậy, kiểm tra lại quanh phòng — gầm giường, sau rèm cửa, khe tủ áo — đề phòng còn thiết bị nghe lén nào khác. Không tìm thấy gì thêm, nhưng cô cũng không còn dám tin căn phòng này an toàn tuyệt đối như trước nữa.
Cô ngồi phịch xuống giường, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu vai diễn này, cảm thấy mình thực sự mất hết quyền chủ động. Không còn bằng chứng, không còn cách nào để chứng minh âm mưu của Hàn Chấn Đình với người cậu đang tin tưởng cô tuyệt đối, không còn gì trong tay ngoài một chiếc điện thoại vỡ.
Cô chợt nhớ ra — tin nhắn gửi cho Đường Hạo Hiên đêm hôm trước, kèm tệp ảnh chưa giải thích rõ nội dung, gửi đi chỉ vì một linh cảm phòng xa, không ngờ giờ lại trở thành cọng rơm cuối cùng cô còn bám víu được.
Một tia hy vọng mong manh, cô còn chưa dám chắc liệu nó có ý nghĩa gì trong cục diện đã sụp đổ này hay không, hay cũng chỉ là một hy vọng hão huyền giữa đêm tối.
Chương 12
Ba ngày sau, tin tức từ nhóm điều tra tư của Thượng Quan Nghiêu bất ngờ có bước tiến lớn — họ đã tìm ra manh mối rõ ràng về Thượng Quan Vãn Tình thật, hiện đang sinh sống ổn định ở nước ngoài, có thể tiến hành xác minh ADN trong vòng vài ngày tới, sớm hơn dự kiến ban đầu rất nhiều.
Tin này, vốn là niềm vui của cả gia tộc, lại là hồi chuông báo tử cho kế hoạch của Hàn Chấn Đình.
Hắn không còn thời gian.
Chiều hôm đó, Mạnh Du nhận được một tin nhắn lạ gửi từ số điện thoại của chính Thượng Quan Nghiêu, hẹn cô ra một nhà kho cũ của tập đoàn ở ngoại ô, nói cần bàn việc quan trọng riêng tư, không muốn ai khác biết, kể cả quản gia.
Cô nghi ngờ, vì văn phong tin nhắn hơi khác lệ thường của ông, nhưng không dám bỏ qua — nếu thật sự là chuyện quan trọng, cô không thể để lỡ; nếu là cái bẫy, cô cũng cần biết rõ đối phương đang tính gì để còn tìm cách đối phó.
Doãn Diễn Xuyên nằng nặc đòi đi cùng khi nghe tin, dù cô cản không được, gương mặt anh cứng lại vì lo lắng khi nghe địa điểm hẹn.
"Anh ở nhà đi, để em đi một mình xem sao trước." Cô cố cản, không muốn kéo thêm anh vào rủi ro. "Nếu là bẫy, ít nhất chỉ một mình em gặp nguy hiểm."
"Không." Anh đáp dứt khoát, khoác vội áo ngoài. "Nếu là bẫy, càng cần có người bên cạnh em."
"Anh không để em đi một mình tới một nơi khả nghi như vậy, chuyện gì cũng phải có anh bên cạnh." Anh nói, giọng cương quyết, không chấp nhận tranh cãi.
Hai người tới nhà kho khi trời đã sẩm tối, con đường dẫn vào vắng tanh, chỉ có tiếng gió lùa qua mấy tấm tôn cũ kêu cọt kẹt. Cửa kho hé mở, bên trong tối om, không một bóng người.
"Có ai không?" Mạnh Du lên tiếng, bước vào thận trọng, tay nắm chặt lấy tay Doãn Diễn Xuyên.
Chỉ có tiếng gió lùa qua mấy tấm tôn thủng, tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong góc kho tối. Mạnh Du cảm nhận rõ có gì đó không ổn — im lặng kiểu này không giống một cuộc hẹn bình thường, dù là hẹn bí mật tới đâu.
Đèn kho bật sáng đột ngột, chói cả mắt. Hàn Chấn Đình đứng giữa nhà kho, sau lưng hắn là mấy tên tay chân lực lưỡng, tay lăm lăm dùi cui điện, ánh mắt hắn lúc này không còn chút bình tĩnh nào như những lần gặp trước.
"Cuối cùng cũng chịu tới." Hắn cười lạnh, giọng có phần gấp gáp khác thường. "Tin nhắn giả từ điện thoại của cậu Nghiêu, dễ dàng thôi, khi tôi đã có sẵn máy của cô trong tay từ trước để lấy mẫu chữ và giọng nói qua ghi âm cũ."
"Ông muốn gì?" Doãn Diễn Xuyên đứng chắn trước Mạnh Du, giọng lạnh tanh, cơ thể căng lên sẵn sàng phản ứng.
"Muốn cậu tránh ra." Hàn Chấn Đình phất tay, hai tên tay chân xông tới, quật ngã Doãn Diễn Xuyên bằng dùi cui điện trước khi anh kịp phản ứng đầy đủ, tiếng anh rên lên một tiếng rồi ngã khuỵu.
"Diễn Xuyên!" Mạnh Du hét lên, lao tới đỡ anh, nhưng bị một tên khác giữ chặt tay từ phía sau, kéo giật ra xa.
"Đừng làm loạn nữa." Hàn Chấn Đình tiến lại gần, giọng đầy áp lực, tay vuốt lại mái tóc đã hơi rối. "Thời hạn xác minh ADN sắp tới, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dứt điểm mọi chuyện ngay bây giờ, không thể chờ thêm nữa."
Cùng lúc đó, một chiếc xe khác tấp vào ngoài kho, tiếng động cơ vọng vào — Thượng Quan Nghiêu, nhận được tin nhắn giả hẹn gặp riêng "cháu gái" tại đây, một mình bước vào không chút đề phòng, tay còn cầm theo một tập hồ sơ.
"Vãn Tình? Con gọi cậu tới đây có chuyện gì—"
Ông chưa kịp dứt câu đã bị hai tên tay chân khác của Hàn Chấn Đình khống chế ngay từ cửa, bịt miệng, trói tay lôi vào trong, tập hồ sơ trên tay ông rơi tung tóe xuống nền xi măng.
"Cậu!" Mạnh Du kêu lên, vùng vẫy trong tay kẻ đang giữ mình, nhưng vô ích trước sức lực của một gã đàn ông to lớn.
"Giờ thì đủ cả rồi." Hàn Chấn Đình đứng giữa ba người bị khống chế, giọng đắc thắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ hoảng loạn của kẻ cùng đường, tay hắn hơi run khi nói. "Anh Nghiêu, ký vào giấy chuyển nhượng quyền quản lý tài sản cho tôi ngay bây giờ, trước khi việc xác minh ADN hoàn tất. Nếu không, tôi không đảm bảo được sự an toàn của cả ba người trong căn kho này."
Thượng Quan Nghiêu trừng mắt nhìn hắn, không giấu nổi sự căm phẫn dù đang bị trói. "Anh đã tính đường cùng như vậy rồi sao, Chấn Đình? Mười năm nay tôi coi anh như con ruột, còn hơn cả con Vi nhà tôi."
"Coi như con ruột?" Hàn Chấn Đình bật cười cay đắng. "Vậy sao di chúc không có lấy một dòng nào cho tôi?"
"Tôi không còn lựa chọn nào khác!" Hắn hét lên, giọng vỡ ra phần cuối, để lộ sự hoảng loạn thật sự đằng sau lớp vỏ bình tĩnh cố giữ suốt bao năm, tay siết chặt thành nắm đấm run rẩy. "Ký đi! Ngay bây giờ! Đừng ép tôi phải làm gì quá tay!"
Đám tay chân lôi cả ba người vào sâu trong kho, nhốt riêng từng người vào những khu vực khác nhau được rào chắn tạm bợ bằng lồng sắt cũ vốn dùng chứa hàng, tiếng khóa lách cách vang lên liên tiếp.
Mạnh Du bị đẩy vào một lồng sắt góc kho, nghe rõ tiếng Doãn Diễn Xuyên bị lôi sang phía đối diện, tiếng cậu Nghiêu bị nhốt ở một góc khác, xa hơn.
Một tên tay chân đứng gác gần đó, tay lăm lăm chìa khóa, thỉnh thoảng liếc nhìn vào trong lồng như để chắc chắn cô không giở trò gì, trước khi bị gọi đi kiểm tra khu khác.
Cửa lồng sắt đóng sập lại, khóa cài kêu lách cách.
Cô nắm chặt song sắt, nhìn quanh trong ánh đèn kho vàng vọt, biết rõ: đêm nay, sẽ không còn là một cuộc đối đầu có thể giải quyết bằng lời lẽ hay bằng chứng nữa, mà là một cuộc sống còn thực sự.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 7 →