Vợ Tước Dao Tổ Đuổi Tôi Đi, Tôi Đoạt Giải Đầu Bếp Thế Giới

Chương 3 / 7

Chương 5

Sáng hôm sau, tôi sai bác Khánh ra cổng, mời hai người đang "đóng quân" bên kia đường vào nhà.

Vệ Noãn bước vào trước, ánh mắt dò xét khắp gian bếp gia tộc rộng lớn — thứ cô chưa từng biết tôi có. Hứa Tuấn theo sau, cố giữ vẻ ngang tàng quen thuộc, nhưng ánh mắt cũng không giấu được tò mò khi lướt qua dãy dao thớt cổ xếp ngay ngắn trên giá gỗ.

Tôi không nói một lời chào, chỉ ra hiệu cho cả hai đứng lùi lại phía sau vạch gạch men khác màu trên nền bếp — khoảng cách an toàn bác Khánh vẫn dùng để phân định vùng thao tác khi có khách tới xem đầu bếp trong nhà làm việc.

Trên thớt trước mặt tôi là một con cá chép sông, vảy còn ánh bạc tươi, bác Khánh chọn từ sáng sớm ở phiên chợ cá quen suốt mấy chục năm. Tôi cầm Huyền Thiết Đao phiên bản luyện tập lên, cân lại trọng lượng trong lòng bàn tay một lần cuối. Không nói thêm câu nào, chỉ bắt đầu.

Nhát dao đầu tiên tách mang, nhanh và gọn tới mức không một giọt máu văng ra ngoài thớt. Nhát thứ hai lột da từ đuôi lên đầu, nguyên một dải liền mạch không đứt đoạn. Tôi tỉa từng lát thịt mỏng như giấy, xếp thành những cánh hoa xoay quanh phần đầu cá vẫn còn nguyên vẹn — một đóa mẫu đơn nở rộ ngay trên đĩa sứ trắng, cánh hoa hơi cong tự nhiên nhờ độ ẩm vừa đủ trong từng lát thịt.

Không một tiếng động nào trong bếp ngoài tiếng dao chạm thớt. Bác Khánh đứng lùi hẳn ra góc tường, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt tự hào không giấu nổi.

Khi tôi đặt con dao xuống, cả Vệ Noãn lẫn Hứa Tuấn đều đứng chết lặng. Cô đưa tay lên che miệng, mắt mở to nhìn đóa hoa mẫu đơn bằng thịt cá vừa thành hình chỉ trong chưa đầy bốn phút.

Hứa Tuấn là người lên tiếng trước, giọng cố giữ vẻ cứng cỏi dù đã thấy rõ trong mắt cậu ta một tia hoảng loạn: "Hỏa Phượng Tái Sinh... cho tôi ba ngày. Tôi tự làm được."

Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, không vòng vo. "Vậy nghĩ ra bước đầu tiên chưa?"

Hứa Tuấn há miệng, định nói gì đó, nhưng không một chữ nào thoát ra được. Im lặng kéo dài tới mức chính cậu ta cũng phải cúi mặt xuống, hai tay siết chặt bên hông.

Tôi không cười cợt, cũng không nói thêm một lời chê bai nào. Chỉ quay sang cả hai, buông đúng một câu:

"Muốn học không?"

Gian bếp im lặng một lúc lâu. Vệ Noãn là người phá vỡ sự im lặng đó, giọng cô run run, mắt ầng ậc nước nhưng cố không để rơi xuống trước mặt Hứa Tuấn:

"Được... chúng ta cùng làm, được không?"

Tôi nhìn cô, nhìn cả người đứng sau lưng cô — người ba tháng trước còn đứng giữa buổi phát trực tiếp tuyên bố tôi đã "hết thời". Cùng một gian bếp, cùng một con dao, chỉ khác vị trí đứng đã đảo ngược hoàn toàn: người từng ban ơn giờ đứng chờ được ban ơn.

Hứa Tuấn cũng cúi đầu, giọng nhỏ hẳn, khác hoàn toàn vẻ hùng hổ mấy hôm trước ngoài cổng: "Tôi... tôi cũng xin học."

Tôi cười nhạt, một nụ cười không mang ý nghĩa đồng ý hay từ chối, chỉ đủ để cả hai không đoán được tôi đang nghĩ gì.

Tôi chưa đáp ngay.

Tôi quay lưng, cất Huyền Thiết Đao phiên bản luyện tập vào giá gỗ, để mặc cả hai đứng đó chờ câu trả lời. Sau lưng tôi, Hứa Tuấn khẽ hỏi Vệ Noãn, giọng nhỏ tới mức gần như thì thầm: "Ông ta định làm gì mình đây?" Vệ Noãn không đáp, chỉ lắc đầu, mắt vẫn dán vào tấm lưng tôi.

Bác Khánh tiễn hai người ra tận cổng, quay vào tìm tôi trong bếp, không nhịn được hỏi: "Thiếu gia định giúp họ thật sao?"

"Giúp," tôi đáp, "nhưng không miễn phí." Tôi lau khô lưỡi dao, cất vào bao, giọng bình thản như đang nói chuyện thời tiết. "Ba năm họ nợ con thứ gì, giờ phải trả đủ, trả đúng thứ tự, không thiếu một đồng."

Chương 6

Ba ngày sau, tôi cho gọi cả hai tới phòng khách chính của dinh thự — gian phòng có bàn gỗ dài, nơi tổ tiên nhà họ Đường từng tiếp khách quý nhiều đời trước.

"Muốn tôi giúp," tôi nói, ngồi thẳng lưng trên ghế chủ vị, "phải theo ba điều kiện. Không thương lượng."

Vệ Noãn gật đầu ngay, không chút do dự: "Anh nói đi."

"Điều kiện một," tôi nói, đẩy một tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn qua mặt bàn. "Năm mươi mốt phần trăm cổ phần Nhà hàng Noãn Yến, chuyển nhượng cho tôi ngay hôm nay. Toàn quyền quyết định mọi vấn đề của nhà hàng kể từ lúc ký, bao gồm cả nhân sự."

Vệ Noãn lật nhanh qua các trang hồ sơ, định cãi lại về con số. "Nhà hàng định giá hơn tám mươi triệu tệ, năm mươi mốt phần trăm là..."

"Tôi biết chính xác nó đáng giá bao nhiêu," tôi cắt lời, "vì phần lớn giá trị đó tới từ những công thức tôi âm thầm góp suốt ba năm không một đồng thù lao. Cô nợ tôi nhiều hơn con số trên giấy này."

Hứa Tuấn đập bàn đứng bật dậy: "Cô điên à? Sao có thể giao hết cho hắn!"

Vệ Noãn không nhìn cậu ta, chỉ nhìn tôi, tay run run lật tập hồ sơ. Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng cắn môi hỏi lại: "Nếu em không đồng ý thì sao?"

"Thì cô cứ giữ nguyên như bây giờ," tôi đáp, giọng bình thản. "Không có tôi, chưa đầy một tuần nữa, Noãn Yến sẽ thành trò cười cả ngành ẩm thực — vì không ai làm nổi món Hỏa Phượng Tái Sinh. Alistair Kane đích thân tới, cả nước theo dõi, cô sẽ thân bại danh liệt trước toàn thế giới. Cô tự chọn."

Vệ Noãn nhắm mắt một lúc lâu, rồi ký. Chữ ký run rẩy nhưng dứt khoát. Hứa Tuấn nhìn tờ giấy vừa ký, mặt tái mét, hiểu ngay rằng vị trí quản lý hậu cần cậu ta vừa được trao tuần trước, giờ chẳng còn ý nghĩa gì.

"Còn một thứ nữa đi kèm điều kiện một," tôi nói thêm, không để cô kịp cất bút. "Huyền Thiết Đao. Mang về, đặt lại đúng chỗ nó thuộc về — tủ khóa nhà tổ, trước khi trời tối nay."

Vệ Noãn khẽ gật, gọi ngay cho quản lý bếp Noãn Yến, dặn mang con dao tới tận cổng nhà tổ trong chiều đó. Tối hôm ấy, bác Khánh đặt lại Huyền Thiết Đao vào đúng ô tủ khóa nó từng nằm suốt ba năm, cạnh Ngự Trù Bí Lục.

"Điều kiện hai," tôi nói tiếp, quay sang Hứa Tuấn, người vẫn đang đứng, mặt đỏ bừng tức giận. "Quỳ ba lạy trước bàn thờ tổ tiên nhà họ Đường ngoài kia. Sau đó tự tát một trăm cái, ngay tại phòng này."

"Cái gì?!" Hứa Tuấn gào lên. "Anh nghĩ anh là ai mà bắt tôi làm vậy?"

Vệ Noãn cũng quay sang tôi, giọng gần như van xin: "Đường Chấn, sao anh làm nhục nó vậy? Nó chỉ là..."

"Nó dẫn hai bảo vệ tới chặn cửa kho," tôi cắt lời, giọng lạnh hẳn, "đổ tội trộm cắp bí mật thương mại cho tôi trước mặt gần bốn mươi nhân viên. Lúc đó, sao không ai trong hai người thấy đó là nhục?"

Cả phòng im bặt. Vệ Noãn cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau, cuối cùng cô quay sang Hứa Tuấn, giọng khản đặc: "Tiểu Tuấn, quỳ xuống."

Hứa Tuấn trợn mắt nhìn cô, không tin nổi vào tai mình. "Cô... cô cũng đứng về phía hắn?"

Vệ Noãn không đáp, chỉ lặp lại, giọng cứng hơn: "Quỳ xuống."

Cậu ta cuối cùng cũng quỳ xuống nền gạch lạnh, ba lần dập đầu trước bàn thờ tổ tiên đặt phía cuối phòng, tiếng trán chạm gạch vang khô khốc. Rồi tự tay tát vào má mình. Cái đầu tiên còn nhẹ, run rẩy như thử sức. Tới cái thứ mười, tiếng bốp vang lên rõ ràng khắp phòng, má cậu ta đỏ ửng, mắt đỏ hoe vì nhục nhã lẫn đau đớn. Cái thứ hai mươi, tay cậu ta bắt đầu run tới mức tự đánh trật cả vào cằm.

Tôi lấy điện thoại ra, quay lại toàn bộ cảnh đó — không phải để thỏa mãn cá nhân, mà để làm bằng chứng cho lời tôi sắp nói tiếp.

Đến cái tát thứ một trăm, Hứa Tuấn gục hẳn xuống sàn, hai vai run bần bật. Tôi dừng quay, mở nhóm trò chuyện "Noãn Yến — Toàn thể nhân viên" vẫn còn lưu trong điện thoại từ thời còn làm ở đó, gửi thẳng đoạn ghi hình vào, không kèm theo một dòng chú thích nào.

Vệ Noãn nhìn thấy tôi làm vậy, mặt tái đi: "Anh... anh gửi cho ai vậy?"

"Cho đúng những người từng đứng nhìn cô xé sổ tay của tôi," tôi đáp, cất điện thoại vào túi. "Họ có quyền biết truyền nhân thiên tài của Noãn Yến thật sự là ai."

Chưa đầy một phút sau, điện thoại của Hứa Tuấn trên sàn nhà rung lên liên hồi, hết thông báo này tới thông báo khác. Cậu ta run rẩy nhặt lên xem, mặt trắng bệch. Trong nhóm trò chuyện cũ, hàng chục tin nhắn đã đổ về, phần lớn là những dấu chấm than kinh ngạc, vài dòng bình luận cợt nhả. Một người để lại đúng một biểu tượng mặt cười, không kèm chữ nào — như thể đó là bình luận cay nghiệt nhất trong tất cả.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —