Điểm Thủ Khoa Bị Tráo, Sống Lại Tôi Mới Biết Mình Là Thiên Kim Thất Lạc
Chương 5 / 14
Chương 9
Về tới nhà, tôi trằn trọc suy nghĩ cách nào để lấy được mẫu tóc của bà Lăng Thư Vân mà không khiến bà thêm cảnh giác. Cuối cùng tôi nhớ ra một người quen làm y tá ở trạm xá huyện, cũng là bạn cùng lớp cấp hai cũ, tên là Diệp — cô từng nhờ tôi kèm toán ôn thi, luôn coi tôi như ân nhân.
Tôi tìm gặp Diệp, nhờ cô giúp tôi lấy hộ một lọn tóc của bà Lăng Thư Vân — viện cớ nói cần làm xét nghiệm sức khỏe cho một người họ hàng xa vừa phát hiện bệnh lạ, cần đối chiếu gen di truyền.
Diệp tin lời, đồng ý giúp, hẹn tôi ba ngày sau sẽ có mẫu, kèm theo địa chỉ phòng xét nghiệm ADN duy nhất mà Tiểu Linh giới thiệu ở Bắc Kinh, cùng số tiền phí gửi mẫu tôi phải chuẩn bị trước.
Nhưng đúng ngày hẹn, cô bạn tìm tới nhà tôi, vẻ mặt lúng túng: "Vãn Tinh à, tớ xin lỗi, bưu điện huyện báo tuần này hết chuyến xe gửi hàng đi tỉnh xa, phải chờ tuần sau mới gửi được gói mẫu."
Tôi hơi khựng lại, nhưng không nghi ngờ gì, chỉ dặn cô bạn giữ kỹ mẫu tóc, đợi tuần sau gửi tiếp.
Nhưng tối hôm đó, tình cờ tôi nghe được câu chuyện của hai người phu khuân vác ở quán nước đầu chợ, bàn tán về việc có người lạ mặt tới hỏi thăm bưu điện huyện mấy hôm nay, dò xem có gói hàng nào gửi đi Bắc Kinh không.
Tim tôi lạnh đi. Tôi hiểu ngay, đây không phải chuyện ngẫu nhiên. Bàn tay tôi siết chặt chiếc chén trà đang cầm, nước trà nguội lạnh sóng sánh suýt tràn ra ngoài.
Tôi lập tức tìm gặp lại cô bạn y tá, hỏi kỹ: "Cậu có chắc bưu điện huyện thật sự hết chuyến xe không, hay có ai đó nói với cậu như vậy?"
Cô bạn ngẫm nghĩ, rồi chợt nhớ ra: "À, đúng rồi, hôm đó có một người đàn ông lạ mặt, ăn mặc chỉnh tề, tự xưng là người quen của bưu điện, nói giúp tớ kiểm tra lịch gửi hàng, rồi bảo tuần này hết chuyến. Tớ tưởng thật nên không nghi ngờ gì."
Tôi siết chặt tay. Chắc chắn là người của Vệ Chính Cương, có lẽ chính thư ký Tiểu Lâm mà Khải Văn từng nhắc tới, đang âm thầm theo dõi để bảo vệ ông chủ, tìm cách trì hoãn không cho mẫu xét nghiệm được gửi đi.
Tôi không thể chờ thêm một tuần nữa. Đêm đó, tôi lấy hết tiền dành dụm được từ việc bán trứng gà, một mình đón chuyến xe đêm lên bưu điện tỉnh — nơi lớn hơn, có tuyến gửi hàng đi Bắc Kinh trực tiếp, không qua trung gian bưu điện huyện.
Chuyến xe đêm chật chội, xóc nảy suốt quãng đường dài, tôi ngồi ôm chặt gói mẫu tóc trong lòng, không dám chợp mắt, sợ lỡ tay đánh rơi hay bị ai để ý.
Tới bưu điện tỉnh lúc trời vừa sáng, tôi xếp hàng gửi gói mẫu, điền đầy đủ địa chỉ phòng xét nghiệm ở Bắc Kinh, trả phí gửi nhanh bằng gần hết số tiền mang theo.
Nhân viên bưu điện nhìn tôi ái ngại, đôi mắt còn ngái ngủ vì mới mở cửa đầu ngày: "Cô gửi đi Bắc Kinh, nhanh nhất cũng phải hai, ba tuần mới có phản hồi, chưa kể thời gian bên đó xét nghiệm. Cô có chắc muốn gửi phát nhanh không, phí cao gấp đôi bình thường đấy."
"Vâng, cháu chắc chắn." Tôi gật đầu, đếm lại những đồng tiền cuối cùng còn sót lại trong túi, đủ để trả phí, chỉ còn dư lại một khoản nhỏ để mua vé xe về.
Tôi gật đầu, cảm ơn, rồi đứng lặng trước quầy một lúc lâu, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa mệt mỏi. Vụ trì hoãn này đã khiến tôi mất thêm gần hai tuần so với dự tính ban đầu — một cú vấp thật sự, không phải điều tôi có thể lường trước hay hóa giải dễ dàng chỉ bằng ký ức.
Tôi hiểu, không phải mọi thứ trong cuộc đời này đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi, dù tôi có mang theo bao nhiêu ký ức từ một kiếp đã qua. Có những trận thua nhỏ, những lần chậm trễ, mà tôi buộc phải chấp nhận, rồi tự mình gượng dậy đi tiếp.
Diệp tìm gặp tôi ngay hôm sau, mặt đầy áy náy: "Vãn Tinh ơi, tớ xin lỗi, tớ không ngờ có người để ý tới chuyện này, suýt nữa làm hỏng việc của cậu."
"Không sao đâu, cậu không có lỗi gì cả." Tôi trấn an cô bạn, dù trong lòng vẫn còn hoang mang về việc ai đó đã theo dõi sát sao tới vậy. "Chỉ là tớ cần cẩn thận hơn từ giờ."
Tôi hiểu, người của Vệ Chính Cương hẳn đã để mắt tới tôi từ lâu, kể từ ngày tôi giật kính đen giữa bến sông. Mỗi bước đi của tôi từ nay, có lẽ đều cần thận trọng gấp bội.
Trên chuyến xe về làng, tôi ngủ thiếp đi vì kiệt sức, chỉ còn kịp nghĩ một điều trước khi chìm vào giấc ngủ: dù có chậm trễ tới đâu, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc giữa chừng.
Chương 10
Giữa lúc chờ đợi kết quả xét nghiệm từ Bắc Kinh, tôi vẫn đi học bình thường ở Trường Trung học số Một huyện Nam Thịnh, dù kỳ thi đại học đã qua, chỉ còn chờ ngày giải quyết chuyện điểm số. Mỗi sáng tôi vẫn đạp xe hơn nửa tiếng từ thôn Đông Khánh lên huyện lỵ, qua cây cầu gỗ bắc ngang sông Khánh Giang, gió sớm mát lạnh phả vào mặt.
Cô giáo Thẩm Nhã Vi, dạy môn Vật lý, tuổi ngoài hai mươi, dáng người mảnh khảnh nhưng ánh mắt luôn kiên định, là người duy nhất từng đứng ra bênh vực tôi khi tôi bị nhà trường định cho lưu ban vì điểm số quá thấp trên giấy báo giả. Cô luôn tin tôi học giỏi thật sự, thường giữ tôi lại sau giờ để giảng thêm bài, mượn cớ "con bé này có tư chất, không thể bỏ phí".
Trong ký ức lộn xộn còn sót lại từ đêm tôi bị hại, tôi nhớ rõ một chi tiết đau lòng: đúng đêm tôi nhận được giấy báo nhập học chính thức, cô Thẩm gặp tai nạn xe khách trên đoạn đường vắng ngoài thị trấn, qua đời ngay tại chỗ. Cô mất vì mải đạp xe về muộn sau khi ở lại trường chấm bài cho học trò.
Tôi nhớ chính xác đêm đó, khúc đường đó, giờ giấc chiếc xe khách gây tai nạn chạy qua.
Chiều hôm đó, trời âm u, mây đen kéo tới báo hiệu một cơn giông sắp ập xuống. Tôi cố tình viện cớ mượn sách tham khảo, nán lại phòng giáo viên trò chuyện với cô Thẩm lâu hơn thường lệ, kéo dài thời gian cô ở lại trường.
Cô Thẩm nhìn đồng hồ treo tường, rồi nhìn tôi, khẽ cười: "Vãn Tinh, hôm nay sao con hỏi bài lâu vậy?" Cô xếp lại chồng giáo án đã soạn xong từ trước. "Con định học tiếp môn Vật lý thiên văn thật à?"
"Dạ, con thích lắm cô ạ." Tôi đáp, mắt liếc nhìn đồng hồ treo tường, cố kéo dài câu chuyện thêm vài phút. "Cô ơi, cô kể con nghe thêm về các vì sao được không? Con thấy môn này hay quá."
Cô Thẩm không nghi ngờ gì, vui vẻ giảng thêm cho tôi về các chòm sao, về khoảng cách ánh sáng, về những điều cô yêu thích nhất ở bộ môn mình dạy. Cô lấy phấn vẽ lên tấm bảng đen cũ kỹ sơ đồ quỹ đạo các hành tinh, giọng hào hứng như quên cả mệt mỏi sau một ngày dạy học dài.
"Con biết không, ánh sáng từ những ngôi sao xa nhất mà mắt thường nhìn thấy được, phải mất hàng nghìn năm mới tới được Trái Đất." Cô nói, mắt sáng lên sau cặp kính cận. "Nghĩa là khi ta ngước nhìn bầu trời đêm, ta đang nhìn vào quá khứ đấy."
Tôi gật gù, vừa nghe vừa liên tục để ý đồng hồ treo tường phía sau lưng cô, lòng thấp thỏm đếm từng phút trôi qua.
Khi kim đồng hồ chỉ đúng giờ chiếc xe khách định mệnh sẽ chạy qua đoạn đường đó, tôi mới thở phào, để cô Thẩm ra về muộn hơn thường lệ gần nửa tiếng.
Tối hôm đó, tôi nghe tin từ hàng xóm: một chiếc xe khách chạy quá tốc độ, mất lái trên đoạn đường vắng ngoài thị trấn, lao xuống mương, may mắn không có ai qua lại đúng giờ đó nên không gây thương vong.
Tôi ngồi lặng trong đêm, lòng nhẹ nhõm đến rơi nước mắt. Đây là lần đầu tiên, ký ức về một kiếp đã qua thật sự giúp tôi cứu được một mạng người — không phải nhờ phép màu hay sức mạnh siêu nhiên nào, chỉ nhờ tôi nhớ đúng một chi tiết nhỏ, và hành động đúng lúc.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ, đây là chiến thắng hiếm hoi. Tôi chỉ nhớ được những gì từng xảy ra trực tiếp với những người tôi quen biết, những sự kiện tôi từng chứng kiến hoặc nghe kể lại rõ ràng. Còn âm mưu tráo con hai mươi năm trước, tôi hoàn toàn không có bất kỳ mảnh ký ức nào — tôi phải tự mình lần mò điều tra từ đầu, không có đường tắt, không có bản đồ chỉ lối.
Sáng hôm sau, trời đã tạnh mưa, nắng sớm xuyên qua tán lá long não trước sân trường. Cô Thẩm tới trường, nghe tin về vụ tai nạn suýt xảy ra, mặt tái đi, nắm chặt tay tôi: "Vãn Tinh, cảm ơn con đã giữ cô lại lâu hôm qua, nếu không chắc cô đã..."
Tôi cười, không nói rõ lý do thật, chỉ đáp: "Con chỉ thích nghe cô kể chuyện thôi cô ạ."
Từ hôm đó, cô Thẩm càng thêm tin tưởng, quý mến tôi, thường để dành cho tôi những cuốn sách tham khảo hiếm có cô mượn được từ thư viện tỉnh — một mối duyên tôi biết sẽ còn quan trọng hơn rất nhiều ở những chặng đường phía trước, dù lúc đó tôi chưa thể ngờ tới việc chính sự cẩn thận nghề nghiệp của cô sẽ trở thành chìa khóa cứu cả vụ án sau này.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 6 →