Điểm Thủ Khoa Bị Tráo, Sống Lại Tôi Mới Biết Mình Là Thiên Kim Thất Lạc
Chương 4 / 14
Chương 7
Sáng hôm sau, trời vừa hửng nắng, tôi hẹn Khải Văn tại gốc đa đầu làng, nơi vắng người qua lại, để hỏi thêm cho rõ ngọn ngành. Gió sông thổi nhẹ, lay động những tán lá xanh rợp bóng cả một khoảng sân đất.
"Cậu nói thật với tôi, chị Bảo Trân giống bà Lăng Thư Vân bao nhiêu phần?" Tôi hỏi thẳng.
Khải Văn ngồi trên rễ đa, gãi đầu suy nghĩ: "Thật ra... nếu so kỹ thì chẳng giống mấy. Mắt chị Bảo Trân, sống mũi, cả dáng đi, đều giống chú Vệ hơn. Còn chị..." Cậu nhìn tôi, ngập ngừng. "Chị giống bà Lăng Thư Vân tới bảy tám phần, từ đôi mắt, tới cách cười lúc chị cười tự nhiên. Hôm em nhìn thấy chị ở bến sông, em còn tưởng bà Lăng trẻ lại."
"Cậu chắc chắn không phải vì em tưởng tượng ra chứ?" Tôi hỏi lại, muốn chắc chắn trăm phần trăm.
"Em thề là thật." Khải Văn quả quyết. "Hồi nhỏ em từng theo mẹ tới thăm nhà chú Vệ vài lần, lúc đó bà Lăng còn chưa ly hôn, em nhớ rõ gương mặt bà lắm. Sau này lớn lên, thỉnh thoảng em vẫn nghe người lớn nhắc lại, ai cũng bảo tiếc cho bà, đẹp người đẹp nết mà số phận hẩm hiu."
Tôi ngồi lặng, cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Bảy tám phần giống — không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên có thể bỏ qua.
"Bà Lăng Thư Vân giờ sống ở đâu?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản dù tim đập nhanh hơn.
"Nghe nói bà chuyển ra một căn nhà nhỏ ở khu tập thể cũ trên huyện lỵ, sống một mình từ ngày ly hôn tới giờ. Nhà chồng cũ cấm bà gặp con, coi bà như người bị bệnh, ít ai dám lui tới." Khải Văn ngập ngừng thêm. "Bà con nhà em từng nói, có lần bà Lăng đứng ngoài cổng trường nhìn chị Bảo Trân tan học, chỉ đứng nhìn từ xa rồi lặng lẽ bỏ đi, không dám lại gần."
Tôi nghe mà lòng nhói lên. Một người mẹ bị cấm đoán tới mức chỉ dám đứng nhìn con mình từ xa — dù đứa con đó, theo những gì tôi đang dần hiểu ra, có lẽ còn chưa từng thật sự là con ruột của bà.
Tôi gật đầu, ghi nhớ địa chỉ đại khái Khải Văn kể. Nhưng tôi biết, chỉ dựa vào nét mặt giống nhau thì chưa đủ làm bằng chứng cho bất kỳ ai — kể cả cho chính tôi. Tôi cần một thứ chắc chắn hơn.
"Cậu có biết ở đâu làm được xét nghiệm huyết thống không?" Tôi hỏi.
Khải Văn lắc đầu: "Cái đó em không rõ, nhưng em có đứa bạn học ở tỉnh, hình như biết chuyện này. Để em hỏi giúp chị."
Chiều hôm đó, tôi mượn điện thoại bàn ở trạm bưu điện thôn, gọi lên tỉnh cho bạn học cũ tên Trịnh Tiểu Linh, người vừa chuyển lên đó học nghề y tá.
"Vãn Tinh à, lâu rồi không nghe tin cậu." Giọng Tiểu Linh vang lên qua đường dây, có chút rè do tín hiệu xa. "Cậu hỏi xét nghiệm huyết thống làm gì vậy?"
"Tớ cần biết, ở đâu làm được xét nghiệm xác định quan hệ mẹ con, cha con?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản.
Tiểu Linh im lặng một lúc, rồi trả lời: "Cái đó gọi là xét nghiệm ADN, hiện giờ cả nước chỉ có mấy bệnh viện lớn ở Bắc Kinh, Thượng Hải mới làm được, chi phí rất cao, phải gửi mẫu đi, chờ vài tuần mới có kết quả. Ở tỉnh mình chưa có phòng lab nào đủ trình độ làm được đâu."
Tôi nghe mà lòng chùng xuống. Không có đường tắt nào cả — muốn biết sự thật, tôi phải chờ đợi, phải kiên nhẫn, đúng như mọi việc ở thời đại này vẫn vậy, chậm rãi và tốn kém.
"Cảm ơn cậu, tớ sẽ tính cách." Tôi cúp máy, tay còn nắm chặt ống nghe điện thoại bàn công cộng lạnh ngắt, đứng lặng trước trạm bưu điện một lúc lâu. Ngoài kia, tiếng loa phóng thanh thôn đang phát bản tin thời sự buổi chiều, giọng phát thanh viên đều đều vang khắp con đường đất.
Kiếp trước, tôi chưa từng biết tới sự tồn tại của Lăng Thư Vân, chưa từng nghĩ mình có thể là con ruột của ai khác ngoài cha mẹ nuôi. Kiếp này, mọi thứ đang dần hé lộ theo một hướng tôi chưa từng dám tưởng tượng.
Tôi quyết định, dù chưa có bằng chứng khoa học nào trong tay, tôi vẫn phải tìm tới gặp người phụ nữ tên Lăng Thư Vân ấy một lần, bằng chính đôi mắt của mình.
Đêm đó, tôi nằm trằn trọc, nghĩ tới hình ảnh một người mẹ bị cả nhà chồng ruồng bỏ suốt hai mươi năm chỉ vì nói ra một sự thật không ai chịu tin. Nếu bà thật sự là mẹ ruột tôi, thì suốt mười tám năm qua, cả hai chúng tôi đều đã sống dưới cùng một loại bất công — bị nghi ngờ, bị hạ thấp, chỉ vì những thứ không phải lỗi của mình.
Tôi tự nhủ, dù kết quả có ra sao, tôi cũng phải đi tìm cho ra lẽ. Không phải vì gia tài, không phải vì danh phận — mà vì một sự thật xứng đáng được nói ra, sau hai mươi năm bị chôn vùi.
Tôi nhớ lại gương mặt cha mẹ nuôi ngồi bên mâm cơm tối, nụ cười hiền hậu quen thuộc suốt mười tám năm qua. Dù có tìm ra mẹ ruột thật sự, tôi cũng sẽ không bao giờ để họ nghĩ rằng mình đang bị bỏ rơi lần nữa. Đó là điều tôi tự hứa với chính mình, ngay từ đêm đầu tiên ký ức ùa về.
Chương 8
Sáng chủ nhật, tôi nói dối cha mẹ là lên huyện mua sách ôn thi, rồi một mình bắt chuyến xe khách sớm nhất lên huyện lỵ, theo địa chỉ Khải Văn cho.
Trên xe khách, tôi ngồi cạnh một bà cụ mang theo đôi gà sống buộc chân, tay ôm chặt túi vải đựng mấy đồng bạc lẻ dành dụm được. Xe xóc nảy qua từng ổ gà trên đường đất, bụi tung mù mịt qua khe cửa sổ không kính. Gần hai tiếng đồng hồ, xe mới tới được bến huyện lỵ.
Tôi hỏi thăm đường qua vài người bán hàng rong, cuối cùng cũng tìm được khu tập thể cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, tường vôi loang lổ, khác hẳn khu biệt thự sang trọng của gia đình họ Vệ mà tôi từng nghe kể. Vài chậu cây cảnh còi cọc đặt trước cửa các căn hộ, quần áo phơi giăng ngang lối đi chật hẹp. Tôi đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, tim đập thình thịch, gõ cửa ba tiếng.
Một lúc lâu sau, cửa hé mở một khe nhỏ. Một người phụ nữ trung niên, tóc điểm bạc, gương mặt hốc hác nhưng vẫn còn nét thanh tú, nhìn tôi qua khe cửa, ánh mắt đầy cảnh giác.
Bà mặc một chiếc áo cánh bạc màu, tóc búi sơ sài, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ triền miên. "Cô tìm ai?" Bà hỏi, giọng khàn khàn.
"Cháu... cháu là Chu Vãn Tinh, ở thôn Đông Khánh." Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. "Cháu muốn hỏi bác vài chuyện, được không ạ?"
Vừa nghe tới tên thôn Đông Khánh, ánh mắt bà thoáng chút gì đó khác lạ, nhưng ngay sau đó lại chuyển sang lạnh nhạt hơn.
"Tôi không quen ai ở đó cả. Cô về đi." Bà nói, giọng cứng rắn.
"Bác ơi, cháu chỉ muốn hỏi một chuyện thôi." Tôi cố nài, nhưng bà đã bắt đầu đóng cửa lại.
"Tôi đã bị lừa nhiều lần lắm rồi, cô về đi, đừng tới quấy rầy tôi nữa." Giọng bà run lên, có phần hoảng loạn hơn là giận dữ.
Trước khi tôi kịp nói thêm câu nào, cánh cửa đã đóng sầm lại trước mặt tôi, tiếng chốt cài vang lên dứt khoát.
Tôi đứng lặng trước cửa một lúc lâu, không biết nên làm gì tiếp. Tôi hiểu, sự cảnh giác của bà không phải vô cớ — chắc hẳn suốt hai mươi năm qua, bà đã quen với việc bị người lạ tới quấy rầy, lừa gạt, lợi dụng danh nghĩa "vợ cả cũ nhà giàu" để trục lợi. Một cô gái lạ mặt tự dưng tìm tới hỏi han, với bà, có lẽ chỉ là một trò lừa gạt khác.
Tôi không ép thêm. Tôi ngồi xuống bậc thềm trước cửa nhà bà một lúc lâu, nghe rõ tiếng bước chân bà di chuyển bên trong, tiếng ghế kéo lê trên nền gạch, rồi im bặt — chắc bà đang đứng nép sau cửa, dỏng tai nghe ngóng xem tôi có bỏ đi thật không.
Tôi lấy ra một mảnh giấy nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ trước, xé từ cuốn vở học trò, viết vắn tắt ngày sinh của mình bằng nét chữ nắn nót nhất, cùng một dòng ngắn: "Cháu tên Chu Vãn Tinh, sinh ngày này, lớn lên ở thôn Đông Khánh. Nếu bác cần gặp cháu, cháu luôn ở đó."
Tôi nhét mảnh giấy qua khe cửa, nghe tiếng nó rơi xuống nền nhà bên trong, rồi lặng lẽ quay đi, không ngoái lại, sợ nếu nhìn thêm một lần nữa, tôi sẽ không đủ can đảm rời khỏi đó.
Trên đường ra bến xe, tôi ngoái lại nhìn khu tập thể cũ kỹ một lần cuối, lòng nặng trĩu. Tôi không giận bà vì đã đóng sầm cửa — tôi hiểu, đó là vết thương thật, không phải sự lạnh lùng vô cớ. Một người phụ nữ từng nói đúng sự thật nhưng bị cả thế giới quay lưng, tất nhiên sẽ không còn tin ai dễ dàng nữa.
Tôi tự nhủ, lần này chưa thành công không có nghĩa là thất bại hoàn toàn. Ít nhất, bà đã biết tên tôi, biết ngày sinh của tôi. Nếu linh cảm của tôi đúng, nếu bà cũng từng nghi ngờ suốt hai mươi năm về một đứa con bị đánh tráo, thì mảnh giấy nhỏ đó có thể sẽ khiến bà suy nghĩ lại.
Chuyến xe về làng hôm đó dài hơn tôi tưởng. Tôi ngồi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn cánh đồng lúa lướt qua, lòng vừa hụt hẫng vừa kiên định. Kiếp trước tôi chưa từng nếm trải cảm giác bị chính mẹ ruột đóng sầm cửa trước mặt — kiếp này, tôi học được rằng, không phải mọi cánh cửa đều mở ra ngay khi ta gõ đúng lần đầu tiên.
Về tới nhà, mẹ nuôi thấy tôi về muộn, mặt mày ỉu xìu, liền hỏi han: "Con đi mua sách mà sao mặt buồn thế, có chuyện gì không ổn à?"
"Không có gì đâu mẹ, chỉ là sách con cần hết hàng rồi, phải đợi đợt sau." Tôi nói dối, không muốn mẹ nuôi lo lắng thêm về chuyện mình chưa chắc chắn.
Mẹ tôi gật đầu, không nghi ngờ gì, quay vào bếp chuẩn bị bữa tối. Tôi đứng nhìn theo bóng mẹ, lòng chợt dấy lên một cảm giác day dứt khó tả — giữa việc giấu diếm để bảo vệ mẹ nuôi khỏi lo âu, và việc thành thật với người đã nuôi dưỡng mình suốt mười tám năm, ranh giới đôi khi mong manh hơn tôi tưởng.
Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 5 →