Điểm Thủ Khoa Bị Tráo, Sống Lại Tôi Mới Biết Mình Là Thiên Kim Thất Lạc

Chương 2 / 14

Chương 3

Tại một biệt thự riêng ở huyện lỵ, cách bến sông thôn Đông Khánh gần một giờ xe, Vệ Chính Cương ngồi trong phòng làm việc, tay cầm ống nghe đại ca đàm cỡ lớn, giọng trầm xuống, gọi cho thư ký riêng của mình.

"Tiểu Lâm, anh xác nhận lại giúp tôi một chuyện." Ông siết chặt ống nghe. "Chuyện điểm thi của con bé ở thôn Đông Khánh — Đường Mỹ Hạnh có nhúng tay vào không?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi trả lời khẽ: "Thưa ông chủ, tôi đã hỏi dò được. Bà nhà mình đã bỏ tiền mua chuộc một người ở phòng giáo vụ huyện, đổi bản lưu ảnh hồ sơ tuyển sinh cấp huyện — chỉ đổi được bản lưu ở huyện, giấy tờ gốc trên tỉnh không đụng tới được. Để cô Bảo Trân dùng điểm của con bé đó."

Vệ Chính Cương nhắm mắt, siết chặt thái dương. Ông đã đoán được từ lâu, nhưng nghe xác nhận thẳng vẫn như một cú đấm vào ngực. Căn phòng làm việc rộng rãi, bàn gỗ gụ bóng loáng, tủ rượu ngoại xếp ngay ngắn sau lưng ông — tất cả những thứ ông dày công gây dựng suốt hai mươi năm, giờ bỗng trở nên mong manh lạ thường.

"Ông chủ còn ở đó không ạ?" Tiếng thư ký Tiểu Lâm vang lên qua đường dây, có phần lo lắng khi thấy ông chủ im lặng quá lâu.

"Tôi vẫn ở đây." Ông đáp, giọng trầm xuống. "Anh nói tiếp đi, chuyện đổi ảnh hồ sơ đó, còn ai biết nữa không?"

"Dạ, theo tôi biết thì chỉ có một người ở phòng giáo vụ huyện nhúng tay vào, đã được trả tiền im miệng. Nhưng tôi nghe phong thanh, con bé thôn Đông Khánh đã bắt đầu dò hỏi khắp nơi rồi, e là sớm muộn gì cũng lần ra manh mối."

"Con bé đó có biết không?"

"Nghe nói con bé đã nghi ngờ, hôm qua còn giật kính đen của ông giữa bến sông trước mặt cả làng."

"Con bé đó tính cách thế nào, anh có nắm được không?" Ông hỏi thêm, giọng trầm ngâm.

"Nghe nói học rất giỏi, tính tình cứng cỏi, không dễ bị dọa nạt hay mua chuộc. Mấy người trong thôn kể lại, con bé từ nhỏ đã bị đối xử bất công nhưng chưa từng gục ngã." Tiểu Lâm đáp. "Ông chủ định xử lý thế nào?"

Ông thở dài, tay run nhẹ trên bàn gỗ. "Dặn người của mình, tuyệt đối không được động tới con bé đó một ngón tay. Chỉ cần âm thầm bịt hết đầu mối, đừng để lộ ra ngoài, đừng để báo chí biết. Tôi không muốn công ty mất mặt, không muốn gia đình đổ vỡ thêm lần nữa."

"Vâng, thưa ông chủ."

Ông cúp máy, ngồi lặng một lúc lâu. Không phải ông không biết đúng sai. Nhưng hai mươi năm nay, ông đã quen sống với cách giải quyết mọi chuyện bằng tiền và im lặng, quen với việc giữ thể diện hơn giữ lẽ phải. Ông sợ. Sợ công ty sụp đổ nếu chuyện lộ ra, sợ con gái Bảo Trân — dù có là máu mủ ruột thịt hay không, ông cũng không dám nghĩ tới — sẽ mất tất cả nếu sự thật phơi bày.

Ông đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống con đường huyện lỵ tấp nập người qua lại. Mười tám năm trước, ông từng đứng ở đúng vị trí này, tay bế một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn, lòng tràn ngập hạnh phúc khi lần đầu làm cha. Ông chưa từng nghĩ, đứa trẻ ông bế trên tay lúc đó có thể không phải con ruột của mình.

Tiếng gõ cửa vang lên. Người quản gia bước vào, cúi đầu: "Thưa ông chủ, bà Đường Mỹ Hạnh hỏi ông có dùng cơm tối không ạ?"

"Tôi không đói." Ông xua tay, giọng mệt mỏi. "Cứ để tôi yên tĩnh một lúc."

Người quản gia lui ra, khép cửa lại nhẹ nhàng. Vệ Chính Cương ngồi trở lại bàn làm việc, mở ngăn kéo, lấy ra một tấm ảnh cũ đã ố vàng: một người phụ nữ trẻ, tóc dài, cười rất hiền, bế một đứa bé sơ sinh trong tay. Lăng Thư Vân — vợ cả cũ của ông.

Ông nhấc ống nghe điện thoại bàn, quay số nhà cũ của bà ở huyện lỵ, tay hơi run.

Tút... tút... tút dài. Không ai bắt máy.

Ông đặt ống nghe xuống, thở dài lần nữa. Hai mươi năm rồi, bà không còn muốn nghe bất kỳ cuộc gọi nào từ số điện thoại lạ — huống hồ đây là số điện thoại của chính người đàn ông đã ký giấy ly hôn, đẩy bà ra khỏi nhà vì cái tội "hóa điên" mà ông chưa từng thật sự điều tra tới cùng.

Ông tự hỏi, nếu ngày đó ông chịu tin bà một lần, mọi chuyện có khác đi không.

Ông nhớ lại những năm tháng đầu mới cưới Thư Vân, khi công ty còn nhỏ bé, hai vợ chồng còn phải chật vật lo từng bữa ăn. Thư Vân khi đó luôn là người đứng sau ủng hộ ông, chưa từng than vãn nửa lời dù cuộc sống khó khăn. Vậy mà khi công ty ăn nên làm ra, ông lại là người đầu tiên nghi ngờ, ruồng bỏ bà chỉ vì một lời đồn chưa được kiểm chứng.

Nhưng ông không dám đào sâu câu hỏi đó thêm nữa. Ông cất tấm ảnh vào ngăn kéo, khóa lại, như khóa luôn cả một phần quá khứ mà ông chưa đủ can đảm đối diện.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều huyện lỵ vẫn vàng rực như mọi ngày, nhưng trong lòng người đàn ông quyền lực nhất vùng, một cơn bão âm thầm đã bắt đầu dâng lên, chỉ chờ ngày nổ tung.

Chương 4

Ba ngày sau, Bùi Khải Văn một mình đạp xe tới thôn Đông Khánh, tay xách một túi quà to, dáng vẻ lấm lét như sợ ai nhìn thấy.

Tôi đang ngồi trước sân nhà vá lại chiếc áo cũ thì thấy cậu ta dừng xe trước cổng, ngó nghiêng rồi mới dám bước vào.

"Chị Vãn Tinh." Cậu gọi, giọng lí nhí. "Em... em tới xin lỗi chuyện hôm trước, lỡ lời làm chị khó xử."

Tôi đặt kim chỉ xuống, phủi tay đứng dậy mời cậu vào, trong lòng đã đoán ra phần nào mục đích chuyến ghé thăm này. Sân nhà tôi nhỏ, chỉ có chiếc bàn tre kê dưới gốc nhãn, khác hẳn khung cảnh sang trọng cậu vẫn quen thuộc.

Cậu đặt túi quà xuống bàn, bên trong là một xấp tiền dày cộp — sau này tôi mới biết đúng một triệu tệ, cùng vài hộp bánh kẹo đắt tiền, loại chỉ bán ở cửa hàng bách hóa trên tỉnh.

"Chú Vệ dặn em mang cái này tới, coi như... coi như cảm ơn chị đã không làm to chuyện."

Tôi nhìn xấp tiền, không động vào, chỉ hỏi thẳng: "Cảm ơn tôi chuyện gì? Tôi có làm gì đâu ngoài giật một cái kính đen."

Khải Văn lúng túng, ấp úng: "Thì... thì chuyện chú ấy hoảng lên hôm đó, với cả câu em lỡ nói..."

"Câu cậu lỡ nói về Bảo Trân?" Tôi hỏi thẳng, mắt không rời cậu.

Cậu tái mặt, biết mình lại lỡ lời lần nữa, vội xua tay: "Không, không phải, em không có ý gì..."

"Cậu càng chối, tôi càng chắc có chuyện." Tôi đứng dậy, đẩy túi tiền về phía cậu. "Cậu về nói với chú Vệ, hoặc với ai đứng sau chuyện này, rằng tôi không cần một triệu tệ để im miệng. Tôi chỉ muốn biết sự thật."

Khải Văn cứng người, rồi bất ngờ buột miệng, giọng run run: "Là dì Đường Mỹ Hạnh... vợ hai của chú Vệ. Dì ấy nhờ người quen ở phòng giáo vụ huyện đổi ảnh hồ sơ, để chị Bảo Trân dùng điểm của chị. Em chỉ nghe lỏm được thôi, thật sự em không dính vào chuyện này."

Vừa dứt lời, cậu tự bụm miệng, mặt tái đi, biết mình vừa xác nhận thẳng thừng điều mà cả nhà họ Vệ đang cố giấu. "Chị đừng nói với ai là em nói câu này, em xin chị đấy, dì Đường Mỹ Hạnh mà biết thì em chết chắc."

"Cậu yên tâm, tôi biết cách giữ mồm giữ miệng." Tôi nhìn cậu, giọng dịu lại một chút. "Nhưng cậu về nói thẳng với chú Vệ, hoặc với dì Đường, rằng tôi sẽ không im lặng chỉ vì một triệu tệ. Điểm số của tôi, tôi phải giành lại bằng chính danh."

Khải Văn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nhỏ dần: "Em hiểu. Chị nói phải, chuyện này đúng là không thể dùng tiền dàn xếp được."

Tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cất xấp tiền vào một túi vải riêng, cẩn thận buộc chặt miệng túi — không phải để giữ làm của riêng, mà để làm bằng chứng. Tôi từ chối nhận nó như quà biếu, nhưng tôi cần nó như một vật chứng sống cho toàn bộ câu chuyện.

Chiều hôm đó, tôi đạp xe một mình lên đồn công an huyện, mang theo xấp tiền cùng lời khai ngắn gọn: "Tôi nhặt được số tiền này, không rõ của ai để lại trước cổng nhà, xin nộp lại cho nhà nước."

Trước khi đi, tôi đã ghé qua tòa soạn tờ tin huyện, chủ động mời một phóng viên trẻ tên Tưởng tới chứng kiến. Anh ta nghe chuyện, mắt sáng lên, vác máy ảnh theo ngay.

Tại đồn công an, trước ống kính máy ảnh của phóng viên Tưởng, tôi trình bày rành mạch: "Tôi là Chu Vãn Tinh, thôn Đông Khánh. Tôi nhặt được số tiền này, nghi có liên quan tới một vụ nghi ngờ gian lận điểm thi đại học đang lan truyền trong vùng. Xin đồn công an tiếp nhận, điều tra làm rõ."

Viên công an trực ban ngạc nhiên trước thái độ đường hoàng của một cô gái nông thôn, nhận lời ghi biên bản, còn hỏi đi hỏi lại vài lần để chắc chắn tôi không hề bị ai ép buộc hay dọa dẫm. "Cô gái này gan thật, ít ai dám tự tay mang cả triệu tệ tới nộp thế này." Ông ta lẩm bẩm khi cúi xuống ký tên vào biên bản.

Phóng viên Tưởng chụp liền mấy tấm ảnh, tay còn run vì phấn khích trước một tin tức hiếm có ở huyện nhỏ này, hứa sẽ đăng tin lên số báo huyện tuần sau. "Cô cho tôi xin thêm vài câu phát biểu được không? Cô có sợ bị trả thù không?"

"Tôi làm đúng, tôi không sợ." Tôi đáp thẳng, nhìn vào ống kính, giọng không hề run.

Tin tức lan nhanh hơn tôi tưởng. Ngay tối hôm sau, đài truyền hình huyện cử người tới quay cảnh tôi đứng trước cổng đồn công an, phát trong bản tin thời sự địa phương ngắn gọn: "Cô gái thôn Đông Khánh nhặt được của rơi trị giá một triệu tệ, chủ động giao nộp cơ quan chức năng, nghi liên quan một vụ việc đang được điều tra."

Bản tin không nêu tên ai khác, nhưng tôi biết chắc, ở huyện lỵ, Vệ Chính Cương chắc chắn đã xem được. Một người giàu có bậc nhất vùng, giờ phải đối mặt với hình ảnh một cô bé nông thôn "nhặt của rơi trả lại" tràn ngập trên sóng truyền hình huyện — trong khi chính ông mới là người đứng sau số tiền đó.

Tôi biết, đây chỉ là đòn phản công nhỏ đầu tiên. Nhưng nó đủ để cho cả nhà họ Vệ hiểu rằng, lần này, tôi không phải một con mồi dễ bị mua chuộc.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —