Điểm Thủ Khoa Bị Tráo, Sống Lại Tôi Mới Biết Mình Là Thiên Kim Thất Lạc

Chương 13 / 14

Chương 25

Ba tuần sau phiên điều trần cuối cùng, khi mọi thủ tục pháp lý đã hoàn tất, Sở Giáo dục tỉnh Hoa Giang chính thức ra quyết định công nhận lại thành tích thủ khoa toàn huyện cho tôi, dựa trên điểm số thật đã được đối chiếu và xác nhận lại từ các bài thi lưu trữ gốc.

Tôi mặc bộ áo tươm tất nhất mình có, cùng cha mẹ nuôi bắt xe khách sớm lên tỉnh, lòng vừa hồi hộp vừa háo hức khó tả. Tôi được mời lên trụ sở Sở Giáo dục tỉnh để nhận quyết định chính thức, cùng khoản tiền thưởng thủ khoa toàn huyện trị giá năm vạn tệ — đúng con số tôi từng biết rõ ngay từ buổi sáng định mệnh ở bến sông thôn Đông Khánh, khi tôi còn cầm trên tay tờ giấy báo điểm giả.

Vị cán bộ trao quyết định bắt tay tôi thật chặt, giọng trân trọng: "Chúc mừng em, đây là thành quả xứng đáng cho công sức của em suốt mười hai năm đèn sách." Cầm tấm quyết định cùng khoản tiền thưởng trong tay, tôi không kìm được nước mắt. Đây không đơn thuần chỉ là tiền bạc hay danh hiệu — đây là sự công nhận chính thức cho công sức mười hai năm đèn sách của tôi, thứ suýt bị tước đoạt một cách bất công bởi lòng tham của người khác.

Trên đường về, tôi ngồi trên xe khách, tay ôm chặt tập hồ sơ cùng khoản tiền thưởng, lòng cứ ngân nga mãi câu nói của vị cán bộ vừa rồi. Mười hai năm đèn sách, cuối cùng cũng được công nhận đúng như những gì tôi xứng đáng có được.

Tôi mang khoản tiền thưởng về nhà, đưa tận tay cha mẹ nuôi. "Cha mẹ, đây là tiền thưởng thủ khoa của con. Số tiền này đủ để bù đắp khoản nợ vay hồi năm ngoái, và còn dư ra một phần để trang trải học phí bốn năm đại học của con."

Cha tôi cầm tập tiền, tay run run, mắt đỏ hoe: "Con gái cha giỏi thật. Cha mẹ không cần con báo đáp gì cả, chỉ cần con sống tốt, học hành tử tế là cha mẹ mãn nguyện rồi." Ông vuốt nhẹ mái tóc tôi, ánh mắt đầy tự hào không giấu giếm.

Mẹ tôi ôm lấy tôi, giọng nghẹn ngào: "Bao năm nay bị người ta gièm pha con là đứa vô dụng, giờ ai cũng phải nhìn lại." Bà lau vội giọt nước mắt, rồi bật cười, giọng vừa mừng vừa trách yêu: "Lát nữa mẹ phải sang khoe với bà Tôn mới được, để bà ấy biết ai mới là kẻ nói năng hồ đồ."

Tôi bật cười theo mẹ, lòng nhẹ tênh lần đầu tiên sau nhiều tháng căng thẳng.

Song song với việc phục hồi danh dự học tập, hội đồng điều tra Sở Giáo dục tỉnh cũng chính thức thông báo kết quả xử lý toàn bộ vụ việc liên quan tới gia đình họ Vệ trên các phương tiện truyền thông tỉnh, khép lại một chương đen tối kéo dài suốt hai mươi năm, khép lại vòng nguy cơ mà tôi từng lo sợ nhất trong ký ức lộn xộn từng ùa về — nguy cơ cha mẹ nuôi tôi phải làm việc quá sức ngoài đồng dưới cái nắng gay gắt chỉ vì thiếu tiền bồi thường đất, sức khỏe suy kiệt dần theo năm tháng.

Buổi tối hôm đó, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng ấm cúng hơn bao giờ hết. Cha tôi rót một chén rượu nhỏ, nâng lên: "Mừng con gái cha lấy lại được những gì đáng thuộc về con."

Ngoài sân, ánh trăng rằm sáng vằng vặc chiếu xuống mái nhà tranh, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng cười nói ấm áp trong nhà. Tôi nâng chén nước, cụng nhẹ vào chén rượu của cha, lòng tràn ngập cảm xúc khó tả. Suốt nhiều tháng qua, từ một cô gái bị cả làng dè bỉu là con nuôi vô dụng, tôi đã dần dần lấy lại từng phần công bằng cho chính mình, cho mẹ ruột, và cho cả gia đình đã nuôi dưỡng tôi suốt mười tám năm qua.

Cha tôi đứng dậy, ra sân ngắm nghía lại mái nhà tranh đã dột nhiều chỗ, giọng bàn tính: "Có lẽ nên lợp lại mái ngói mới, mùa mưa tới nơi rồi." Mẹ tôi gật đầu tán thành, cả hai bàn bạc rôm rả về việc sửa sang nhà cửa, một niềm vui giản dị mà suốt bao năm qua họ chưa từng dám nghĩ tới.

Nhưng tôi biết, hành trình vẫn chưa thật sự khép lại. Vẫn còn một điều quan trọng tôi cần làm — hàn gắn mối quan hệ với người mẹ ruột đã cô độc suốt hai mươi năm, theo đúng cách mà cả hai chúng tôi đều cảm thấy thoải mái nhất, không ràng buộc, không ép buộc.

Chương 26

Buổi họp báo chính thức công bố kết luận vụ việc được tổ chức tại trụ sở Sở Giáo dục tỉnh Hoa Giang, hội trường trang trọng với dãy bàn phủ khăn trắng, micro xếp thành hàng, cùng sự có mặt của đông đảo phóng viên các báo tỉnh cùng đài truyền hình.

Bà Lăng Thư Vân, mặc bộ áo dài giản dị nhất nhưng chỉnh tề nhất mình có, được mời phát biểu với tư cách người bị hại trực tiếp trong vụ tráo đổi trẻ sơ sinh mười tám năm trước. Bà đứng trước ống kính, tay run run cầm tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, nhưng cuối cùng gấp lại, chọn cách nói từ chính trái tim mình.

"Suốt hai mươi năm qua, tôi bị cả gia đình chồng cũ, cả những người xung quanh gọi là kẻ hóa điên, vì tôi kiên quyết nói rằng đứa con tôi nuôi dưỡng không phải con ruột của mình." Giọng bà run run nhưng vẫn đủ vang trong hội trường im phăng phắc. "Tôi biết mà. Tôi biết con bé đó không phải con tôi, mà không ai chịu tin tôi cả."

Bà dừng lại, nén xúc động, rồi tiếp tục: "Hôm nay, sau hai mươi năm, cuối cùng cũng có người tin tôi. Tôi muốn cảm ơn tất cả những ai đã giúp đưa sự thật ra ánh sáng, đặc biệt là con gái ruột của tôi — Chu Vãn Tinh — người đã không quản ngại khó khăn để tìm lại tôi, tìm lại sự thật cho cả hai mẹ con."

Ống kính máy quay chĩa về phía tôi. Tôi đứng dậy, bước tới bên cạnh mẹ ruột, nắm chặt tay bà trước toàn thể công luận, cảm nhận rõ bàn tay bà run lên vì xúc động lẫn phần nào vẫn còn chưa quen với ánh đèn máy quay chiếu thẳng vào mặt.

Một phóng viên giơ tay hỏi thêm: "Bà có điều gì muốn nhắn nhủ tới những ai từng nghi ngờ bà suốt hai mươi năm qua không?"

Bà Lăng Thư Vân trầm ngâm một lúc, rồi đáp: "Tôi không trách ai cả. Thời đó, khoa học chưa đủ để chứng minh những gì tôi nói. Tôi chỉ mong từ nay, không ai phải chịu cảnh bị nghi ngờ oan uổng như tôi đã từng trải qua."

Sau buổi họp báo, đám đông phóng viên dần giải tán, một vài người còn nán lại xin chụp thêm vài tấm ảnh kỷ niệm khoảnh khắc lịch sử này. Tôi cùng bà Lăng Thư Vân ngồi lại riêng trong một góc yên tĩnh của trụ sở, cả hai đều còn chưa hết xúc động.

"Mẹ." Tôi gọi, lần đầu tiên gọi bà bằng tiếng gọi thân thương ấy một cách trọn vẹn. "Con muốn đề nghị mẹ con mình giữ liên lạc thường xuyên hơn từ nay."

Bà nhìn tôi, ánh mắt vừa mừng vừa dè dặt: "Con thật lòng muốn vậy sao? Mẹ sợ mình sẽ làm phiền tới cuộc sống của con, tới gia đình đã nuôi dưỡng con nên người."

"Con thật lòng." Tôi siết chặt tay bà. "Nhưng con cũng muốn mẹ hiểu, con sẽ không đổi họ, không rời khỏi gia đình đã nuôi con suốt mười tám năm qua. Cha mẹ nuôi của con là gia đình thật của con, không gì thay thế được. Con chỉ muốn thêm mẹ vào cuộc đời con, như một người thân mới, không phải để thay thế ai cả."

Bà Lăng Thư Vân nghe xong, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm, ấm áp. "Được. Mẹ hiểu. Mẹ chỉ cần được nhìn thấy con hạnh phúc, được thỉnh thoảng gặp con, vậy là đủ rồi."

Tôi ôm lấy bà, cảm nhận rõ sự ấm áp của một tình thân mà tôi chưa từng có cơ hội trải nghiệm trọn vẹn suốt mười tám năm qua, nhưng giờ đây, tôi biết mình không cần phải chọn giữa hai gia đình — tôi có thể giữ cả hai, trên tinh thần tự nguyện, không ràng buộc, không đánh đổi.

"Mẹ có muốn qua thăm cha mẹ nuôi của con không?" Tôi hỏi, ánh mắt dò xét phản ứng của bà. "Họ là những người tốt, con nghĩ mẹ sẽ thích họ."

Bà Lăng Thư Vân ngập ngừng, rồi gật đầu: "Nếu con không phiền, mẹ rất muốn cảm ơn họ, vì đã thay mẹ nuôi dạy con nên người suốt mười tám năm qua."

"Con sẽ thường xuyên viết thư cho mẹ, kể chuyện học hành trên tỉnh." Tôi nói, giọng đầy hứa hẹn.

"Mẹ sẽ chờ." Bà mỉm cười, nụ cười đầu tiên tôi thấy trọn vẹn không còn vướng chút cảnh giác hay đau khổ nào.

Trước khi tôi ra về, bà dúi vào tay tôi một chiếc vòng bạc cũ, giọng ngập ngừng: "Đây là kỷ vật duy nhất mẹ còn giữ được từ hồi con mới sinh, mẹ giữ nó bên mình suốt hai mươi năm qua, giờ trả lại cho con."

Tôi cầm chiếc vòng bạc đã xỉn màu theo năm tháng, siết chặt trong lòng bàn tay, cảm giác như đang chạm vào chính quãng thời gian đã mất của cả hai mẹ con.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —