Điểm Thủ Khoa Bị Tráo, Sống Lại Tôi Mới Biết Mình Là Thiên Kim Thất Lạc

Chương 12 / 14

Chương 23

Tin tức Vệ Chính Cương công khai đứng về phía sự thật lan nhanh khắp huyện Nam Thịnh rồi tới cả tỉnh Hoa Giang, kéo theo một hệ quả mà không ai lường trước: Bùi Khải Thành, anh trai của Khải Văn, cũng là vị hôn phu của Vệ Bảo Trân, biết được toàn bộ sự thật.

Khải Thành vốn là người đứng đắn, tốt nghiệp đại học ở thành phố lớn, gia đình anh và gia đình họ Vệ đã có mối quan hệ làm ăn thân thiết từ lâu, cuộc hôn ước giữa anh và Bảo Trân cũng được hai bên gia đình sắp đặt kỹ lưỡng từ nhiều năm trước, dự tính tổ chức ngay sau khi cả hai tốt nghiệp đại học.

Khi biết Bảo Trân đã dùng điểm thi bị tráo của tôi để có được vị trí học tập hiện tại, cùng toàn bộ sự thật về thân thế của cô, Khải Thành không giấu được sự thất vọng và phẫn nộ. Anh từng rất mực yêu quý Bảo Trân, tin tưởng cô tuyệt đối, giờ đây cảm giác như bị phản bội hoàn toàn.

Anh tìm tới gặp Bảo Trân ngay tại nhà riêng của gia đình họ Vệ, dáng vẻ nghiêm nghị khác hẳn phong thái nho nhã thường ngày, giọng lạnh lùng hiếm thấy: "Em có biết mình đang dùng chính điểm số của người khác để bước vào giảng đường không? Anh không thể chấp nhận việc cưới một người xây dựng cả tương lai trên gian dối như vậy."

Bảo Trân hoảng loạn, nước mắt trào ra, cố gắng níu kéo: "Anh Khải Thành, chuyện đó là do mẹ em làm, em không hề biết trước... em xin anh, đừng bỏ em lúc này."

"Nhưng khi biết rồi, em có định trả lại sự công bằng cho người ta không, hay vẫn tiếp tục im lặng hưởng lợi?" Khải Thành nhìn thẳng vào cô, giọng lạnh như băng, không còn chút tình cảm nào như trước.

Bảo Trân á khẩu, đứng lặng giữa phòng khách sang trọng của chính nhà mình, không tìm được câu trả lời nào để biện minh, chỉ biết cắn chặt môi để không bật khóc trước mặt người từng là vị hôn phu.

Vài ngày sau, sau nhiều đêm trăn trở suy nghĩ, Khải Thành chủ động gửi một tuyên bố ngắn gọn tới báo tỉnh Hoa Giang, công khai tuyên bố hủy bỏ hôn ước với Vệ Bảo Trân, từ chối mọi đề nghị dàn xếp giữ thể diện từ phía gia đình họ Vệ. Anh biết quyết định này sẽ khiến gia đình mình mất đi một mối quan hệ làm ăn quan trọng, nhưng anh không thể tiếp tục giả vờ như không biết gì.

"Tôi quyết định hủy hôn ước này," anh viết trong tuyên bố, "vì tôi không thể xây dựng một cuộc hôn nhân trên nền tảng gian dối và bất công đối với người khác. Tôi mong cô Chu Vãn Tinh nhận được sự công bằng xứng đáng."

Cha của Khải Thành, dù ban đầu phản đối quyết liệt vì sợ ảnh hưởng quan hệ làm ăn hai nhà, cuối cùng cũng phải nể phục quyết định của con trai, không ép buộc thêm nữa.

Tin tức này một lần nữa gây chấn động dư luận, khiến hình ảnh gia đình họ Vệ càng thêm sứt mẻ nghiêm trọng. Nhiều người quen biết cũ của gia đình họ Vệ, vốn từng nể nang vì quan hệ làm ăn, giờ cũng dần xa lánh, sợ vạ lây. Vệ Bảo Trân, từ một tiểu thư kiêu kỳ được cả vùng ngưỡng mộ, giờ đây mất luôn tấm lá chắn hôn nhân cuối cùng có thể giúp cô giữ lại phần nào thể diện.

Tôi nghe tin này qua Khải Văn, người tìm tới nhà tôi kể lại với vẻ mặt vừa áy náy vừa nhẹ nhõm: "Anh trai em nói, dù có mất lòng hai gia đình, anh ấy vẫn phải làm vậy, vì lương tâm không cho phép."

Tôi gật đầu, không nói gì thêm. Tôi hiểu, đây không phải là điều tôi mong muốn nhắm tới, nhưng nó là hệ quả tất yếu của những gì gia đình họ Vệ đã gieo ra suốt hai mươi năm qua.

"Chị Vãn Tinh," Khải Văn ngập ngừng nói thêm, "em mong mọi chuyện sớm kết thúc, để chị và bác Lăng có thể sống yên ổn hơn."

Tôi nhìn cậu, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn cậu, Khải Văn. Chỉ còn một chặng đường ngắn nữa thôi."

Cậu ngồi nán lại thêm một lúc, phụ mẹ tôi bổ củi ngoài sân, dáng vẻ lóng ngóng nhưng nhiệt tình khiến cả nhà tôi không khỏi bật cười. "Chị để em làm cho, chị lo chuyện lớn đã đủ mệt rồi."

Tôi biết, phiên điều trần cuối cùng, nơi mọi bằng chứng sẽ được trình bày trọn vẹn, đang tới rất gần.

Chương 24

Phiên điều trần cuối cùng của Sở Giáo dục tỉnh được tổ chức tại hội trường lớn nhất huyện Nam Thịnh, đông nghịt người tới dự tới mức phải kê thêm ghế phụ ngoài hành lang, cùng sự có mặt của báo chí tỉnh và đài truyền hình huyện quay trực tiếp, ống kính máy quay chĩa thẳng vào từng gương mặt trong hội trường.

Trước toàn bộ hội đồng, tôi cùng luật sư được cô Thẩm giới thiệu trình bày lại toàn bộ chuỗi bằng chứng đã thu thập được suốt nhiều tháng qua: bản hồ sơ tuyển sinh gốc do cô Thẩm lưu giữ, cho thấy rõ dấu vết cắt dán ảnh trong hồ sơ chính thức; sổ trực gác cổng bệnh viện huyện cùng lời khai của y tá đã nghỉ hưu, xác nhận vụ tráo đổi trẻ sơ sinh mười tám năm trước; kết quả xét nghiệm ADN xác nhận quan hệ huyết thống giữa tôi và bà Lăng Thư Vân; và cuối cùng, lời thú nhận công khai của chính Vệ Chính Cương trước hội đồng.

Từng bằng chứng được trình bày rành mạch, có hệ thống, khiến cả hội trường lặng đi trong sự chấn động. Tôi đứng cạnh luật sư, nhìn quanh hội trường, thấy cả những gương mặt quen thuộc từng sỉ nhục tôi ngoài ruộng cua năm nào, giờ chăm chú lắng nghe không sót một lời.

Cùng lúc đó, tại trụ sở Tập đoàn Vệ Phong cách đó không xa, đại hội cổ đông thường niên đang diễn ra như đã lên lịch từ trước, hoàn toàn không biết trước những gì sắp ập tới, trong một hội trường sang trọng, đèn chùm sáng rực, hoàn toàn tương phản với không khí căng thẳng ở phiên điều trần. Tin tức về phiên điều trần lan tới ngay trong buổi họp qua một chiếc đại ca đàm reo liên hồi, khiến không khí trở nên hỗn loạn. Một số đối tác lớn, lo ngại về uy tín công ty bị ảnh hưởng bởi bê bối gia đình, thì thầm bàn tán rồi lần lượt tuyên bố rút vốn ngay tại chỗ, khiến cả hội trường đại hội cổ đông náo loạn hẳn lên.

Đường Mỹ Hạnh, vốn từng nắm giữ một vị trí quan trọng trong ban lãnh đạo công ty nhờ danh phận vợ hai của chủ tịch, giờ đây bị chính các cổ đông yêu cầu rút lui khỏi mọi vị trí quản lý, viện dẫn lý do "ảnh hưởng nghiêm trọng tới uy tín và hình ảnh doanh nghiệp".

Tại hội trường điều trần, sau khi nghe hết toàn bộ bằng chứng, chủ tọa hội đồng đứng dậy, giọng trang nghiêm tuyên bố kết luận: "Căn cứ vào toàn bộ chứng cứ đã trình bày, hội đồng điều tra Sở Giáo dục tỉnh Hoa Giang kết luận: có đủ căn cứ xác định bà Đường Mỹ Hạnh là người chủ mưu, trực tiếp thực hiện hành vi mua chuộc, làm giả giấy tờ nhà nước trong cả hai vụ việc — tráo đổi trẻ sơ sinh tại bệnh viện huyện mười tám năm trước, và tráo đổi kết quả thi đại học năm nay. Vụ việc sẽ được chuyển giao cho cơ quan công an để tiếp tục truy cứu trách nhiệm hình sự."

Đường Mỹ Hạnh ngồi sụp xuống ghế, không còn chút sức lực nào để đứng dậy phản bác, hai tay ôm mặt, vai run lên từng đợt. Luật sư riêng của bà cũng im lặng, cúi đầu xếp lại tập hồ sơ vô dụng của mình, không còn lý lẽ nào để bào chữa trước chuỗi bằng chứng quá rõ ràng.

Cả hội trường lặng đi chờ đợi phần tuyên bố tiếp theo. "Về phần cô Vệ Bảo Trân," chủ tọa hội đồng tiếp tục, "do đã sử dụng kết quả thi bị tráo đổi trái phép để nhập học, hội đồng quyết định hủy bỏ toàn bộ kết quả thi và tư cách sinh viên hiện tại. Xét thấy cô chưa đủ mười tám tuổi vào thời điểm xảy ra vụ tráo điểm, cùng trách nhiệm chính thuộc về mẹ cô, cô sẽ không bị truy cứu hình sự, nhưng phải tham dự kỳ thi lại bằng đúng năng lực thực sự của mình."

Ngay sau phiên điều trần, Vệ Chính Cương chính thức nộp đơn ly hôn với Đường Mỹ Hạnh tại tòa án huyện, chấm dứt hoàn toàn vị trí vợ hai hợp pháp của bà trong gia đình họ Vệ.

Bên ngoài hội trường, đám đông phóng viên và người dân hiếu kỳ đứng chờ sẵn, tiếng bàn tán rộ lên ngay khi cánh cửa hội trường mở ra. Cha mẹ nuôi tôi nắm chặt tay nhau, mắt đỏ hoe vì xúc động, còn cô Thẩm Nhã Vi đứng bên cạnh mỉm cười nhẹ nhõm.

Tôi đứng giữa hội trường, nhìn cảnh tượng người phụ nữ từng khiến mẹ tôi và tôi khốn khổ suốt bao năm giờ sụp đổ hoàn toàn, không cảm thấy hả hê như tôi từng tưởng tượng, chỉ thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc — công lý, dù đến muộn, cuối cùng cũng đã tới.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —