Điểm Thủ Khoa Bị Tráo, Sống Lại Tôi Mới Biết Mình Là Thiên Kim Thất Lạc
Chương 11 / 14
Chương 21
Khi bằng chứng về chiếc xe đạp cùng lời khai của y tá được công bố trước hội đồng điều tra, cả hội trường một lần nữa chật kín người, tiếng bàn tán rì rầm không dứt trước khi phiên họp chính thức bắt đầu. Đường Mỹ Hạnh bị dồn tới góc tường, không còn cách nào né tránh dễ dàng như trước.
Tại phiên điều trần tiếp theo, hội trường lại một lần nữa chật kín, không khí căng thẳng bao trùm ngay từ những phút đầu tiên. Bà ta mặc bộ vest sẫm màu, trang điểm kỹ càng để che giấu vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm mất ngủ, đứng lên phản bác, giọng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng đã lộ rõ sự hoảng loạn bên trong: "Sổ trực gác không phải là bằng chứng xác đáng. Ai cũng có thể mượn xe đạp của người khác đi lại, chuyện đó đâu chứng minh được gì."
Chủ tọa hội đồng gật đầu, ghi nhận ý kiến, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh nghề nghiệp, nhưng ngay sau đó yêu cầu đối chiếu thêm hồ sơ cá nhân của Đường Mỹ Hạnh tại nơi bà từng làm việc thời điểm đó.
Một thành viên hội đồng lật giở một tập hồ sơ cũ, đọc lớn trước cả phòng: "Theo hồ sơ xin việc năm đó của bà Đường Mỹ Hạnh, lưu tại phòng nhân sự cũ, bà từng khai rõ ràng chiếc xe đạp mang biển số này là tài sản riêng, chưa từng cho ai mượn bao giờ, dùng làm minh chứng cho tính cẩn thận, ngăn nắp của bản thân khi ứng tuyển vào vị trí văn thư."
Cả hội trường lặng đi trong giây lát, rồi rộ lên tiếng xì xào. Chính lời phản bác vừa rồi của Đường Mỹ Hạnh — rằng "ai cũng có thể mượn xe đạp của người khác" — đã vô tình khiến hội đồng lật lại đúng hồ sơ cũ, phơi bày ra một mâu thuẫn không thể chối cãi: bà từng tự khai chiếc xe đạp đó chưa bao giờ cho ai mượn.
Đường Mỹ Hạnh đứng chết lặng, mặt trắng bệch, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào để chống chế thêm. Bàn tay bà bám chặt vào thành bàn trước mặt, như thể sợ mình sẽ ngã quỵ xuống ngay tại chỗ trước ống kính máy quay đang chĩa thẳng vào mình.
Luật sư của Đường Mỹ Hạnh cúi đầu thì thầm điều gì đó với thân chủ, nhưng bà ta chỉ lắc đầu, mặt trắng bệch, không còn hơi sức đâu để nghe theo bất kỳ lời khuyên nào nữa.
"Bà Đường Mỹ Hạnh," chủ tọa hội đồng lên tiếng, giọng nghiêm khắc, "lời khai của bà hôm nay tự mâu thuẫn với chính hồ sơ do bà cung cấp trong quá khứ. Hội đồng buộc phải xem xét nghiêm túc khả năng bà chính là người trực tiếp liên quan tới vụ tráo đổi trẻ sơ sinh tại bệnh viện huyện hai mươi năm trước."
Đường Mỹ Hạnh loạng choạng, phải nhờ luật sư riêng đỡ lấy tay mới đứng vững, giọng run rẩy: "Tôi... tôi cần thời gian để chuẩn bị thêm bằng chứng phản bác."
Luật sư của bà đứng dậy, giọng có phần lúng túng, mồ hôi lấm tấm trên trán dù hội trường có quạt trần chạy hết công suất: "Thưa hội đồng, xin cho phép thân chủ tôi thời gian chuẩn bị thêm tài liệu trước khi trả lời tiếp." Chủ tọa gật đầu, đồng ý hoãn phiên sang buổi sau.
Phiên điều trần tạm hoãn theo yêu cầu của luật sư bên bà, nhưng ai cũng hiểu, thế cờ giờ đã hoàn toàn nghiêng về phía sự thật.
Trên đường về, tôi ngồi cùng cha mẹ nuôi trong chiếc xe khách cũ kỹ, lòng vừa nhẹ nhõm vừa thấy nặng trĩu. Nhẹ nhõm vì sự thật đang dần được phơi bày, nhưng nặng trĩu vì nghĩ tới hai mươi năm mẹ tôi đã phải chịu đựng oan ức, chỉ vì một quyết định tàn nhẫn của người phụ nữ vừa bị vạch trần hôm nay.
"Con làm tốt lắm." Cha tôi vỗ vai tôi, giọng đầy tự hào. "Nhưng con cũng phải cẩn thận, người như bà ta bị dồn tới đường cùng, không biết sẽ làm liều tới đâu."
Mẹ tôi ngồi cạnh, tay nắm chặt tay tôi, giọng lo lắng xen lẫn thương con: "Mấy hôm nay con gầy đi trông thấy, phải ăn uống đầy đủ vào, đừng để việc lớn mà quên chăm sóc bản thân."
Tôi gật đầu, tựa đầu vào vai mẹ, để mặc chiếc xe khách xóc nảy đưa cả nhà về lại thôn Đông Khánh giữa buổi chiều tà.
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn giữ vững niềm tin: sự thật, một khi đã được đưa ra ánh sáng bằng con đường công khai, minh bạch, sẽ không còn có thể bị dập tắt bằng tiền bạc hay quyền lực nữa.
Chương 22
Sau phiên điều trần đầy sóng gió, Vệ Chính Cương chủ động liên lạc qua thư ký Tiểu Lâm, ngỏ ý muốn gặp riêng, không phải để dàn xếp hay mua chuộc, mà để nói ra điều gì đó ông đã giấu kín quá lâu. Ông triệu tập một cuộc gặp riêng với tôi và bà Lăng Thư Vân tại một phòng họp nhỏ của Sở Giáo dục huyện, không có báo chí, không có người ngoài chứng kiến.
Ông bước vào phòng, dáng vẻ mệt mỏi hẳn đi so với hình ảnh chỉnh tề, quyền lực mọi khi, cà vạt lỏng lẻo, mắt thâm quầng vì mất ngủ nhiều đêm liền. Ông đứng lặng nhìn tôi, rồi nhìn sang bà Lăng Thư Vân, ánh mắt đầy giằng xé.
Ông đứng lặng một lúc, hai tay đan vào nhau siết chặt tới trắng bệch. "Tôi xin lỗi." Ông cúi đầu, giọng nghẹn lại. "Tôi biết xin lỗi lúc này là quá muộn, nhưng tôi vẫn phải nói ra."
Bà Lăng Thư Vân ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, nhìn ông, ánh mắt lẫn lộn giữa oán trách và một chút gì đó đã nguôi ngoai theo năm tháng. "Ông xin lỗi vì điều gì? Vì đã đuổi tôi ra khỏi nhà, hay vì đã không tin tôi suốt hai mươi năm?"
"Vì tất cả." Ông ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu. "Tôi phải thú nhận một chuyện. Hai mươi năm trước, tôi từng có quan hệ ngoài luồng ngắn ngủi với Mỹ Hạnh, đúng vào khoảng thời gian bà mang thai đứa con út. Tôi chưa từng nghĩ tới việc hai đứa trẻ chào đời cách nhau một ngày lại có thể liên quan tới nhau theo cách kinh khủng như vậy — cho tới khi bằng chứng đã quá rõ ràng, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối chính mình nữa."
Tôi ngồi lặng, nghe từng lời thú nhận của người cha ruột mà tôi chưa từng có cơ hội gọi một tiếng "cha" trọn vẹn suốt mười tám năm qua. Căn phòng họp nhỏ im lặng tới mức tôi nghe rõ cả tiếng quạt trần cũ kỹ quay đều đều trên đầu.
Ông đưa mắt nhìn cả tôi và bà Lăng Thư Vân, ánh mắt đầy hối hận không thể che giấu. "Tôi biết mình không xứng đáng được tha thứ." Ông tiếp tục, giọng run run, tay siết chặt lấy mép bàn. "Suốt hai mươi năm qua, tôi đã sống trong sự im lặng và trốn tránh, để mặc cho những nghi ngờ chưa được giải đáp cứ thế trôi qua. Nhưng tôi muốn công khai đứng về phía sự thật. Tôi sẽ xác nhận trước hội đồng điều tra, trước công luận, rằng tôi tin vào kết quả xét nghiệm ADN, tin rằng Vãn Tinh chính là con ruột của tôi và Thư Vân, và tôi sẽ cắt đứt hoàn toàn với Mỹ Hạnh."
Bà Lăng Thư Vân ngồi lặng một lúc lâu, nhìn người chồng cũ đã từng khiến bà đau khổ suốt hai mươi năm, ánh mắt phức tạp khó tả. Bà nắm chặt tay, nước mắt lăn dài nhưng giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh: "Hai mươi năm trước, tôi chỉ cần ông tin tôi một lần thôi. Giờ lời xin lỗi này, dù muộn, tôi vẫn xin nhận, vì con gái chúng ta."
Vệ Chính Cương gật đầu, quay sang tôi: "Con có oán trách cha không?"
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt — vừa là cha ruột, vừa là người đã gián tiếp để mẹ con tôi chịu khổ suốt hai mươi năm vì sự nhu nhược của chính ông.
Tôi im lặng một lúc, rồi đáp thẳng: "Con không cần một lời xin lỗi để sống tiếp cuộc đời mình. Nhưng con mong ông giữ đúng lời hứa, đứng về phía sự thật tới cùng, không phải vì con, mà vì công bằng cho tất cả những gì mẹ con đã phải chịu đựng suốt hai mươi năm qua."
"Ta hứa." Ông đáp, giọng chắc nịch hơn bất kỳ lúc nào trước đó, đưa tay siết chặt tay tôi một cái như để khẳng định lời hứa vừa nói ra không phải chỉ là lời nói suông.
Ngay hôm sau, tại phiên điều trần tiếp theo, trước toàn bộ hội đồng và các phóng viên có mặt, Vệ Chính Cương đứng lên, công khai xác nhận toàn bộ sự thật: mối quan hệ ngoài luồng hai mươi năm trước, sự nghi ngờ ông từng cố tình lảng tránh, và quyết định đứng về phía Lăng Thư Vân cùng tôi.
"Tôi tuyên bố, kể từ hôm nay, tôi công khai ủng hộ kết luận của hội đồng điều tra, và tôi sẽ chính thức làm thủ tục ly hôn với bà Đường Mỹ Hạnh." Ông nói, giọng vang khắp hội trường.
Đường Mỹ Hạnh ngồi phía dưới, mặt trắng bệch, nhận ra chỗ dựa quyền lực cuối cùng của mình vừa chính thức sụp đổ.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 12 →