Cưới Trừ Nợ, Đêm Tân Hôn Tôi Chuốc Say Chồng Mình
Chương 7 / 8
Chương 13
Một tuần sau dạ tiệc, Tập đoàn Giải trí Hạo Viễn chính thức ra thông báo trên trang thông tin nội bộ, xác nhận chấm dứt hoàn toàn hợp đồng đại diện với Tống Vãn Mạn, không đề cập tới bất kỳ hành động pháp lý nào khác. Công ty chọn cách xử lý gọn — để cô ta mất sự nghiệp, mất danh dự công khai, nhưng không đẩy tới mức kiện tụng hình sự. Vài hãng thời trang từng hợp tác với Vãn Mạn cũng lần lượt gỡ hình ảnh quảng cáo của cô ta khỏi các kênh truyền thông, không một lời giải thích.
Diễn Xuyên là người đích thân đề xuất mức xử lý này với ban giám đốc, dù vài thành viên hội đồng quản trị muốn làm căng hơn để răn đe. "Đủ rồi." Anh nói trong cuộc họp, giọng dứt khoát. "Chúng ta cần công lý, không cần một cuộc báo thù. Để cô ấy còn đường quay lại làm người tử tế."
Tịch Du nghe Lê Vân kể lại quyết định đó, trong lòng dấy lên một sự nể phục mới dành cho người chồng của mình — một người biết dừng lại đúng lúc, không để cơn giận dữ chính đáng biến thành sự tàn nhẫn không cần thiết.
Tối đó, hai người ngồi ăn cơm cùng nhau trong không khí thư thái hiếm có, không còn vướng bận chuyện thị phi nào nữa. Khi kể lại chuyện này với Diễn Xuyên, cô hỏi anh vì sao lại chọn cách xử lý nhẹ tay như vậy, trong khi hoàn toàn có thể khiến Vãn Mạn trả giá đắt hơn nhiều.
"Vì báo thù không phải là thứ anh muốn dạy cho những đứa con sau này của chúng ta." Anh đáp, giọng bình thản. "Công bằng là đủ. Tàn nhẫn không làm mình trở nên tốt đẹp hơn."
Câu trả lời đó khiến Tịch Du lặng người một lúc, rồi khẽ mỉm cười, cảm thấy lựa chọn của mình khi tin tưởng người đàn ông này chưa bao giờ là một sai lầm.
Cô đặt đũa xuống, nhìn anh qua ánh đèn ấm áp của bàn ăn, lòng dâng lên một cảm giác an yên chưa từng có trước đây — cảm giác được ở bên một người không chỉ mạnh mẽ, mà còn biết dùng sức mạnh đó một cách tử tế.
Vài ngày sau thông báo, Vãn Mạn rời khỏi Giang Thành, không một lời từ biệt công khai với giới truyền thông. Căn hộ sang trọng cô ta từng ở giữa trung tâm thành phố được rao bán chỉ sau đó một tuần, đồ đạc chuyển đi trong lặng lẽ, không kèn không trống, khác hẳn với sự rầm rộ mỗi lần cô ta xuất hiện trước công chúng những năm qua.
Vài người bạn cũ trong giới, những người từng nhiệt tình đứng ra làm "nhân chứng giả" giúp cô ta, giờ cũng lặng lẽ cắt đứt liên lạc, không một ai nhắc lại chuyện cũ. Mối quan hệ dựa trên lợi ích và danh tiếng, một khi danh tiếng sụp đổ, cũng tan biến theo nhanh không kém.
Trước khi đi, cô ta nhắn cho Tịch Du một tin nhắn cuối cùng qua WeChat:
"Có lẽ chị chưa từng thật sự thù ghét em. Chị chỉ là không chịu được cảnh nhìn em có thứ chị luôn nghĩ đáng lẽ là của mình."
Không có thêm lời xin lỗi nào, cũng không xin được tha thứ. Chỉ là một lời thừa nhận ngắn ngủi, khép lại mọi chuyện.
Tin nhắn đó, Tịch Du lưu lại, không xóa đi, cũng không trả lời. Cô nghĩ, có những câu chuyện không cần một cái kết trọn vẹn bằng lời tha thứ, chỉ cần được khép lại đúng lúc là đủ.
Cô gấp điện thoại lại, nhìn ra khung cửa sổ phòng khách, nơi ánh nắng chiều đang nhuộm vàng cả bầu trời Giang Thành. Một chương dài đầy sóng gió của cuộc đời cô cuối cùng cũng đã khép lại theo cách nhẹ nhàng nhất có thể, không cần thêm một giọt nước mắt hay lời oán trách nào nữa.
Tịch Du đọc tin nhắn, không trả lời, chỉ lặng lẽ tắt màn hình điện thoại. Cô không thấy hả hê, cũng không thấy thương hại — chỉ là một cảm giác nhẹ nhõm, như một gánh nặng cuối cùng đã được đặt xuống. Cô ngồi lặng một lúc, nhìn ra khung cửa sổ, nghĩ tới quãng thời gian sóng gió vừa qua, rồi tự nhủ, từ nay về sau, mình sẽ không còn phải dè chừng nhìn ai bằng ánh mắt cảnh giác nữa.
Cùng buổi tối hôm đó, cả nhà họ Hoắc tụ họp trong phòng khách lớn — dì Yến, chú Doãn, cả vài người hầu thân cận cũng được mời đứng ở góc phòng chứng kiến. Ánh đèn chùm pha lê tỏa sáng khắp căn phòng rộng, nhưng không khí lại trang trọng khác thường, như thể mọi người đều linh cảm được có chuyện gì đó quan trọng sắp xảy ra. Hoắc Chấn Đình đứng trước mặt mọi người, tay cầm tờ giấy nợ bản gốc — cùng chính tờ giấy ông từng chặn Tịch Du trước cửa phòng tân hôn mười mấy ngày trước.
"Cha đã suy nghĩ kỹ." Ông nói, giọng trầm, hiếm khi thấy ông xúc động đến vậy, tay hơi run khi mở lời. "Đêm dạ tiệc đó, khi cha nhìn thấy bằng chứng trên màn hình, cha mới thật sự giật mình nhận ra suốt bao năm nay mình đã tin sai người, cũng đã đối xử sai với con. Con đã đủ chứng minh, không phải bằng lời nói, mà bằng chính cách con sống suốt mười bốn năm qua, và bằng cách con đối mặt với chuyện vừa rồi. Cha xin lỗi vì đã để một tờ giấy quyết định cách cha đối xử với con quá lâu."
Tịch Du nghe những lời đó, mắt cay xè. Đây là lần đầu tiên trong mười bốn năm, cô nghe được hai chữ "xin lỗi" từ người đàn ông vẫn luôn giữ vẻ nghiêm khắc, xa cách với cô.
Ông bước tới lò sưởi, tay hơi run khi châm lửa, đốt tờ giấy nợ ngay trước mặt cả nhà. Ngọn lửa nhỏ liếm dần qua chữ ký mẹ cô, cong queo lại, hóa thành tro, cuốn theo cả mười bốn năm nặng nề đè lên vai Tịch Du. Dì Yến đứng ở góc phòng lặng lẽ lau nước mắt, chú Doãn cũng cúi đầu, không giấu được vẻ xúc động.
"Căn nhà trên phố Tùng Sơn," Hoắc Chấn Đình nói tiếp, đưa cho cô một chiếc chìa khóa cũ, "cha đã làm lại giấy tờ, trả về đúng tên con. Nó là của con, không còn dính dáng gì tới bất kỳ khoản nợ nào nữa."
Tịch Du cầm chiếc chìa khóa trong tay, siết chặt, cảm giác cả người nhẹ bẫng đi. Đây chính là căn nhà nhỏ mẹ cô để lại, căn nhà từng bị niêm phong thế chấp suốt mười bốn năm, giờ đã thật sự trở lại là của cô.
"Con muốn đi thăm lại nó." Cô nói, giọng khẽ, siết chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay. "Một mình, được không?"
Cả phòng khách im lặng một lúc. Hoắc Chấn Đình gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đã bớt hẳn sự nghiêm khắc thường ngày.
Diễn Xuyên nhìn cô, hiểu ngay cô cần khoảng lặng riêng cho chính mình lúc này. Anh gật đầu, không đi theo, chỉ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô một cái, ánh mắt dịu dàng không giấu được sự lo lắng thoáng qua.
"Đi đi. Anh chờ em về." Anh nói, rồi ghé sát tai cô thêm một câu khẽ: "Nếu cần gì, cứ gọi anh, anh sẽ tới ngay."
Tịch Du gật đầu, siết chặt chiếc chìa khóa, bước ra khỏi phòng khách, để lại sau lưng cả một căn nhà lớn vừa chứng kiến khoảnh khắc mười bốn năm nợ nần chính thức khép lại.
Chương 14
Tịch Du tự mình bắt taxi tới phố Tùng Sơn, không có người hầu đi kèm, không có ai theo dõi lộ trình — lần đầu tiên trong mười bốn năm cô thật sự được đi một mình mà không cần xin phép ai. Ngồi trên xe, cô nhìn cảnh phố xá lướt qua, cảm giác tự do mới mẻ ấy khiến sống mũi cô cay cay, một cảm giác hạnh phúc lẫn tủi thân khó gọi tên.
Căn nhà nhỏ trên phố Tùng Sơn phủ một lớp bụi dày sau mười bốn năm bỏ hoang, nhưng mọi thứ vẫn nguyên vẹn như ngày cô rời đi — chiếc bàn gỗ cũ, tấm rèm hoa đã phai màu, chiếc gương soi nứt một góc ở phòng ngủ, cả bộ ấm chén sứ mẹ cô hay dùng pha trà mỗi chiều vẫn xếp ngay ngắn trên kệ bếp, chỉ phủ một lớp bụi mờ.
Cô đẩy cửa sổ ra, để ánh nắng chiều tràn vào, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Tiếng ve kêu ngoài vườn vọng vào, giống hệt âm thanh cô còn nhớ từ những buổi chiều hè năm tám tuổi, ngồi học bài bên cửa sổ này chờ mẹ đi làm về.
Trong bếp, chiếc nồi nhỏ mẹ hay dùng nấu chè đậu xanh vẫn còn nguyên trên bếp, phủ một lớp bụi mỏng. Tịch Du nhớ, mỗi lần cô thi được điểm cao, mẹ đều nấu một nồi chè nhỏ để thưởng, dù nhà lúc đó không dư dả gì. Ký ức đó ùa về rõ mồn một, khiến sống mũi cô cay cay.
Cô mở ngăn tủ bếp, thấy cả bộ chén đũa nhỏ nhắn mẹ mua riêng cho cô ngày còn bé, khắc hình một chú thỏ trắng ở quai chén — chi tiết nhỏ khiến cô sững lại một thoáng, tự hỏi có phải chính từ đây mà sau này cô luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho hình ảnh chú thỏ trắng, để rồi Diễn Xuyên vô tình chọn đúng biểu tượng ấy cho món quà đầu tiên anh tặng cô.
Cô cầm chiếc chén nhỏ lên, lau sạch lớp bụi bằng vạt áo, ngắm nhìn hình chú thỏ trắng đã hơi phai màu theo năm tháng. Có những sợi dây liên kết vô hình giữa quá khứ và hiện tại mà con người không bao giờ nhận ra, cho tới khi đứng đúng vào khoảnh khắc để nhìn lại.
Tịch Du đứng giữa phòng khách, hít một hơi thật sâu, để mùi bụi và mùi gỗ cũ tràn vào lồng ngực. Đây là nơi duy nhất trong mười bốn năm qua cô có thể gọi là nhà thật sự, dù cô chỉ được sống ở đó tám năm ngắn ngủi trước khi mẹ mất.
Cô đi một vòng quanh nhà, chạm tay vào từng món đồ cũ — chiếc ghế gỗ mẹ hay ngồi khâu vá buổi tối, chiếc ti vi cũ kỹ giờ đã không còn dùng được, bức tranh nhỏ mẹ tự tay vẽ treo trên tường phòng khách đã bạc màu vì nắng gió năm tháng. Mỗi món đồ đều gợi lại một mảnh ký ức nhỏ, chắp vá lại thành một tuổi thơ ngắn ngủi nhưng ấm áp trước khi tất cả sụp đổ năm cô tám tuổi.
Cô lục tìm trong ngăn kéo bàn trang điểm cũ của mẹ, nơi cô nhớ mẹ hay giấu những thứ quan trọng. Dưới lớp giấy lót ngăn kéo, cô tìm thấy một phong bì nhỏ đã ố vàng, bên ngoài đề tên cô bằng nét chữ quen thuộc.
Tay cô run lên. Cô chưa từng biết tới sự tồn tại của lá thư này. Suốt mười bốn năm sống trong nhà họ Hoắc, cô luôn nghĩ mình đã biết hết mọi thứ về mẹ, về căn nhà này, về những ngày tháng cuối cùng trước khi mẹ ra đi — hóa ra vẫn còn một mảnh ký ức được giấu kỹ, chờ đúng ngày cô quay lại mới lộ diện.
Cô ngồi xuống sàn nhà, mở phong bì, đọc từng dòng chữ của mẹ viết vội trong những ngày cuối đời:
"Du à, khi con đọc được lá thư này, chắc mẹ đã không còn nữa. Mẹ xin lỗi vì để lại cho con một khoản nợ nặng nề như vậy. Mẹ chỉ mong, dù con phải trả nợ tiền bằng cách nào đi nữa, con đừng bao giờ để mình mắc nợ tình cảm với bất kỳ ai. Đừng sống cả đời chỉ để đền đáp, để làm vừa lòng người khác. Con xứng đáng được sống một cuộc đời con thật sự muốn, không phải vì nợ ai, không phải vì sợ ai thất vọng. Mẹ thương con nhiều lắm."
Tịch Du ôm lá thư vào ngực, khóc nức nở giữa căn phòng trống, tiếng khóc vang vọng trong không gian im ắng đã lâu không có người ở. Cô đọc đi đọc lại từng dòng, cố ghi nhớ từng nét chữ, như muốn níu giữ thêm một chút hơi ấm của mẹ qua những con chữ đã ố vàng theo năm tháng. Suốt mười bốn năm qua, cô cứ nghĩ mẹ để lại cho mình một gánh nặng phải gánh cả đời. Đến giờ cô mới hiểu, điều mẹ thật sự để lại không phải là khoản nợ, mà là một lời nhắn nhủ giấu kỹ, chờ ngày cô đủ mạnh mẽ để tìm thấy và đọc được.
Cô ngồi lặng thêm một lúc, để tất cả những cảm xúc dồn nén được lắng xuống. Ngoài kia, tiếng ve vẫn kêu rả rích, nắng chiều vẫn nhuộm vàng khắp căn phòng nhỏ, như thể thời gian đang cố tình chậm lại để cô có đủ không gian mà chiêm nghiệm.
Cô nghĩ tới Diễn Xuyên, tới tất cả những gì đã xảy ra từ đêm tân hôn tới giờ — cái ôm siết chặt trong bóng tối, chiếc hộp thiếc chôn dưới cát biển, bát canh gừng nóng hổi, bàn tay siết chặt tay cô trên ban công đêm cô khóc, và cả lời xin lỗi chân thành anh nói với cô mấy hôm trước. Ban đầu cô ở lại vì tờ giấy nợ, vì không có lựa chọn nào khác. Nhưng giờ tờ giấy đó đã hóa thành tro, căn nhà đã trở lại là của cô, cô hoàn toàn có thể chọn rời đi bất cứ lúc nào, không còn ai ép buộc.
Vậy mà cô không muốn rời đi.
Cô muốn ở lại, không phải vì nợ nần, không phải vì sợ hãi, mà đơn giản là vì cô muốn.
Nhận ra điều đó, lòng cô bỗng nhẹ bẫng, như trút được gánh nặng cuối cùng đè lên vai suốt mười bốn năm.
Cô đứng lên, đi một vòng quanh nhà lần cuối, dừng lại thật lâu trước bức tranh mẹ vẽ, rồi khẽ thì thầm: "Mẹ ơi, con sẽ dọn về đây thường xuyên hơn. Con hứa." Cô mở hết cửa sổ trong nhà, để ánh nắng và gió tràn vào từng góc phòng, xua đi phần nào không khí ẩm mốc tích tụ suốt mười bốn năm.
Cô đứng dậy, gấp lại lá thư, cẩn thận cất vào túi áo, rồi bước ra cửa, chuẩn bị gọi taxi về nhà.
Vừa mở cửa ra, cô sững lại.
Diễn Xuyên đã đứng đó, ngay trước cổng nhà, tựa lưng vào chiếc xe đỗ bên đường, tay đút túi quần, dáng vẻ kiên nhẫn như đã đứng đợi từ rất lâu, ánh nắng chiều muộn hắt lên vai áo anh một màu vàng cam ấm áp. Anh không hỏi cô đã ở trong đó bao lâu, không hỏi cô đã tìm thấy gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến lạ, như đã biết trước cô cần bao nhiêu thời gian một mình.
"Về nhà thôi." Anh nói khẽ, đưa tay ra.
Tịch Du nhìn bàn tay đó một lúc — bàn tay đã cùng cô đào lên tờ giấy nợ dưới cát biển, đã siết chặt tay cô trên ban công đêm cô khóc, đã cài từng chiếc móc khóa vòng cổ với sự cẩn trọng dịu dàng. Cô đặt tay mình vào, siết chặt, như một lời khẳng định không cần nói thành lời.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 8 →