Cưới Trừ Nợ, Đêm Tân Hôn Tôi Chuốc Say Chồng Mình
Chương 8 / 8
Chương 15
Tối hôm đó, về tới căn hộ riêng của hai người, Diễn Xuyên bảo Tịch Du ngồi chờ ở phòng khách, còn anh biến mất vào phòng ngủ một lúc. Tịch Du ngồi trên ghế sofa, tay vẫn còn ôm khư khư lá thư của mẹ, lòng vẫn còn ngổn ngang những cảm xúc chưa kịp lắng lại sau cả một ngày dài.
Khi quay ra, anh cầm trên tay một chiếc hộp nhung nhỏ, bước chậm rãi tới trước mặt cô, ánh đèn phòng khách hắt bóng anh dài trên sàn gỗ.
Tịch Du nhìn chiếc hộp, tim đập nhanh một nhịp lạ. "Anh..." Cô đặt lá thư của mẹ xuống bàn, ngồi thẳng dậy, ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp nhung nhỏ trên tay anh.
Diễn Xuyên quỳ một chân xuống trước mặt cô, mở hộp ra. Bên trong là chiếc vòng cổ thỏ trắng — đã được lấy lại từ Vãn Mạn qua tay Lê Vân, mang tới thợ kim hoàn lau chùi đánh bóng cẩn thận, giờ sáng lấp lánh như ngày đầu tiên đại sư Khương Đan hoàn thành nó.
"Anh xin lại chiếc vòng này từ hôm dạ tiệc." Anh nói, giọng chậm rãi. "Nhưng anh chưa đưa lại cho em ngay, vì anh muốn chọn đúng thời điểm, đúng cách, để nó không còn gắn với bất cứ thị phi nào nữa, chỉ còn là một món quà thuần túy giữa hai chúng ta."
"Anh biết chúng ta đã cưới nhau rồi." Anh nói, giọng có chút lúng túng hiếm thấy ở một người vốn luôn điềm tĩnh, ngón tay xoay nhẹ chiếc hộp nhung trong tay. "Nhưng đám cưới đó bắt đầu từ một tờ giấy nợ, không phải từ một lời cầu hôn thật lòng. Anh muốn làm lại, đàng hoàng, không vì bất cứ điều kiện nào cả."
Anh ngừng lại, hít một hơi như đang cố trấn tĩnh chính mình — hiếm khi nào Tịch Du thấy người đàn ông vốn luôn quyết đoán trong công việc lại tỏ ra bối rối đến vậy. "Anh tập câu này cả buổi chiều nay, tới lúc đứng trước mặt em lại quên hết."
Tịch Du bật cười khẽ qua làn nước mắt, cảm giác căng thẳng trong lòng cũng dịu bớt. "Vậy anh cứ nói những gì anh nhớ được."
Tịch Du nín thở, nhìn anh, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi, không nói được gì.
"Thỏ trắng muốn rời khỏi cung trăng lạnh," anh nói tiếp, giọng trầm ấm, "phải có người mang nó đi. Từ giờ, anh mang em đi bất cứ đâu em muốn — không phải vì một năm giao ước, không phải vì bất kỳ điều kiện nào, mà vì anh muốn cả đời còn lại được làm người mang em đi."
Nước mắt Tịch Du trào ra, nhưng lần này là một nụ cười len qua giữa những giọt nước mắt.
Cô nhớ lại đêm tân hôn, câu nói khàn đặc bên tai cô trong bóng tối — "Đừng đi nữa. Lần này đừng đi nữa." — lúc đó cô chỉ thấy sợ hãi và ngờ vực, không hiểu nổi vì sao một người xa lạ lại nói với cô câu đó bằng giọng khẩn thiết đến vậy.
Giờ cô mới hiểu, câu nói đó không phải là một mệnh lệnh, cũng không phải một sự níu kéo ích kỷ. Đó là nỗi sợ thật sự của một người đã nhìn thấy trước viễn cảnh mất cô, và không muốn để nó xảy ra thêm một lần nào nữa. Cả một chặng đường dài từ đêm đó tới giờ — những khoảnh khắc kỳ lạ anh "biết trước", những lần anh phá lệ đưa cô ra ngoài, cả buổi tối anh thú nhận sự thật về giấc mơ — giờ đây đều xâu chuỗi lại thành một câu chuyện trọn vẹn, không còn gì mơ hồ hay đáng ngờ nữa.
"Em ở lại." Tịch Du nói, giọng run nhưng chắc chắn, cúi xuống để anh đeo chiếc vòng vào cổ mình, cảm nhận những ngón tay anh khẽ run khi cài móc khóa phía sau gáy cô. "Không phải vì anh giữ em. Mà vì em muốn ở lại."
Cô ngẩng lên nhìn anh, thêm một câu nữa, giọng nhẹ như hơi thở: "Và lần này, nếu có một giấc mơ nào khác, dù tốt hay xấu, anh cũng phải kể cho em nghe ngay, đừng giữ một mình nữa. Chúng ta cùng đối mặt."
Diễn Xuyên gật đầu, siết chặt tay cô như đang khắc ghi lời hứa đó vào lòng. Anh kéo cô đứng dậy, cả hai cùng bước ra ban công căn hộ, nhìn xuống ánh đèn thành phố lấp lánh trải dài phía dưới. Gió đêm mát dịu thổi qua, mang theo hơi ấm còn vương lại từ cả một ngày dài đầy cảm xúc.
Từ tầng cao này, cả Giang Thành trải ra như một bức tranh lấp lánh ánh đèn, xa xa là dòng sông uốn lượn phản chiếu ánh trăng, gần hơn là những tòa cao ốc rực rỡ không bao giờ ngủ. Tịch Du hít một hơi thật sâu, để không khí trong lành ùa vào phổi, thấy lòng mình nhẹ nhõm chưa từng có.
Cả hai đứng lặng trong im lặng dễ chịu một lúc lâu, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những ngày sóng gió vừa qua.
"Nếu được sống lại từ đầu, không có giấc mơ nào cả," Tịch Du hỏi khẽ, tựa đầu vào vai anh, "anh có chọn cưới em không?"
Diễn Xuyên vòng tay ôm eo cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, giọng chắc nịch không chút do dự. "Có. Dù có giấc mơ hay không, anh vẫn sẽ chọn em."
"Sao anh chắc vậy?" Cô hỏi tiếp, giọng vẫn còn chút tò mò trẻ con hiếm thấy.
"Vì ngay lần đầu tiên anh nhìn thấy em cúi đầu trước cha, dù rõ ràng đang tổn thương, em vẫn giữ được sự đàng hoàng trong ánh mắt." Anh đáp, giọng dịu dàng. "Người như vậy, gặp một lần là không quên được."
Tịch Du ngẩng lên nhìn anh, khóe mắt cong lên theo nụ cười. "Vậy còn giấc mơ đó thì sao? Anh có còn thấy nó nữa không?"
Diễn Xuyên lắc đầu, nét mặt nhẹ nhõm hẳn. "Từ đêm em nói câu 'em ở lại', giấc mơ đó không quay lại nữa. Có lẽ nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi."
Anh cúi xuống, trán tựa nhẹ vào trán cô, giọng thì thầm như một lời nguyện ước. "Từ giờ, anh không cần giấc mơ nào chỉ đường cho mình nữa. Anh chỉ cần em, ở ngay đây, thật sự."
Ngọn gió đêm khẽ lay động vạt áo hai người, mang theo hương hoa dịu nhẹ từ khu vườn nhỏ dưới tầng trệt. Xa xa, ánh đèn giao thông đổi màu liên tục, dòng xe cộ vẫn tấp nập dưới phố, nhưng trên ban công nhỏ này, thời gian dường như đang trôi chậm lại, chỉ còn hai người và khoảnh khắc hiện tại.
Tịch Du nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, cảm nhận hơi thở ấm áp của anh hòa cùng nhịp tim mình đang đập đều đặn, an tâm.
Diễn Xuyên đứng dậy, ôm cô vào lòng, xiết chặt như sợ cô lại tan biến đi lần nữa. Căn phòng khách im lặng, chỉ còn tiếng hai trái tim đập gần nhau, tiếng gió khẽ lay rèm cửa sổ để hé.
Tịch Du áp má vào ngực anh, nghe rõ tiếng tim anh đập nhanh hơn bình thường, đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ thỏ trắng đang nằm yên trên cổ mình, cảm nhận độ mát lạnh của kim loại dần ấm lên theo hơi ấm da thịt.
Cô cười, nụ cười thật lòng đầu tiên kể từ đêm tân hôn, nhẹ nhõm và trọn vẹn, không còn một chút gượng gạo hay dè chừng nào sót lại.
Chương 16
Một năm sau, đúng vào ngày Hoắc Chấn Đình từng đặt ra làm mốc năm xưa, Tịch Du và Diễn Xuyên tổ chức một lễ cưới nhỏ, chỉ mời vài chục người thân thiết.
Không phông bạt rực rỡ như đám cưới năm trước, không hàng trăm khách mời xa lạ, không tờ giấy nợ nào treo lơ lửng phía sau cánh cửa. Chỉ có một khoảng sân nhỏ trải đầy hoa cúc trắng — loại hoa Tịch Du vẫn hay mang tới mộ mẹ mỗi tháng — cùng vài chiếc bàn tròn kê dưới giàn hoa giấy, nến thơm nhỏ lung linh trên mỗi bàn, tiếng nhạc nhẹ phát ra từ một chiếc loa nhỏ đặt góc sân, không cầu kỳ nhưng ấm cúng hơn bất cứ bữa tiệc xa hoa nào cô từng dự.
Địa điểm chính là căn nhà nhỏ trên phố Tùng Sơn — sau một năm được tu sửa lại cẩn thận, giữ nguyên kết cấu cũ nhưng khoác lên một lớp sơn mới, khu vườn nhỏ trước nhà nay trồng đầy hoa, trở thành nơi cả hai người chọn làm chốn đi về mỗi cuối tuần.
Tịch Du mặc một chiếc váy cưới đơn giản, không cầu kỳ, cổ đeo chiếc vòng thỏ trắng đã trở thành vật bất ly thân suốt một năm qua. Cô đứng cạnh Diễn Xuyên, tay trong tay, nhìn những gương mặt thân quen vây quanh — cha chồng giờ không còn giữ vẻ nghiêm khắc cũ, thỉnh thoảng còn bật cười sảng khoái khi trò chuyện với khách, dì Yến lau nước mắt bằng khăn tay, chốc chốc lại xuýt xoa khen cô dâu đẹp, chú Doãn đứng lặng lẽ phía sau mỉm cười, thấp thoáng cả Lê Vân và đại sư Khương Đan cũng có mặt trong số khách mời thân thiết.
"Cô Du này," dì Yến ghé tới bên cạnh cô lúc giải lao, tay vẫn cầm chiếc khăn tay đã ướt đẫm, giọng đầy cảm khái, "hồi trước cô cứ hay than với dì, bảo cậu Xuyên lạnh lùng, vô tâm, cưới cô chỉ vì tờ giấy nợ. Dì còn nhớ có đêm cô khóc muốn nghẹt thở, mắt sưng vù cả ngày hôm sau. Ai ngờ đâu, giờ hai người lại ra nông nỗi này."
Tịch Du bật cười, nhìn về phía Diễn Xuyên đang đứng nói chuyện với vài người bạn cũ, ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua tìm cô giữa đám đông, mỗi lần bắt gặp ánh mắt cô, khóe môi anh lại khẽ nhếch lên.
"Con cũng không ngờ." Cô đáp, giọng nhẹ nhõm. "Lúc đó con chỉ nghĩ, cố gắng sống qua một năm cho xong chuyện, rồi tính tiếp. Đâu ngờ một năm đó lại thay đổi cả đời con."
Dì Yến vỗ nhẹ vai cô, mắt lại rưng rưng. "Mẹ cô ở trên trời chắc cũng mừng lắm."
Tịch Du gật đầu, nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh sao, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Giữa tiệc, Hoắc Chấn Đình đứng lên nâng ly, giọng ông vang lên ấm áp khác hẳn vẻ nghiêm khắc quen thuộc suốt bao năm. "Cha không giỏi nói những lời hoa mỹ. Cha chỉ muốn nói, năm xưa cha đã sai khi coi một đứa trẻ mất mẹ là một khoản nợ phải đòi. May mà con đã đủ kiên cường để dạy lại cho cha một bài học muộn màng. Chúc hai đứa trăm năm hạnh phúc, thật sự hạnh phúc, không phải chỉ trên giấy tờ."
Cả sân vỗ tay rộn ràng. Tịch Du nhìn ông, khóe mắt cay cay, khẽ cúi đầu cảm ơn. Đó là lần đầu tiên cô nghe ông nói một điều gì đó gần với tình cảm tới vậy.
Sau lời chúc, Hoắc Chấn Đình bước tới, ngập ngừng một chút rồi đưa tay ra, không phải bắt tay theo kiểu trang trọng, mà là một cái ôm ngắn ngủi, vụng về — cử chỉ hiếm hoi ông chưa từng dành cho cô suốt mười bốn năm. "Chúc mừng con gái." Ông nói khẽ, chỉ đủ để cô nghe thấy.
Hai chữ "con gái" đó, với Tịch Du, còn quý giá hơn bất cứ lời chúc phúc hoa mỹ nào. Cô ôm lấy ông thêm một lần nữa, lần này chủ động, siết chặt hơn, như muốn bù đắp cho tất cả những cái ôm còn thiếu suốt mười bốn năm ròng rã.
Buổi tối, sau khi khách khứa đã về gần hết, chỉ còn vài chiếc đèn lồng nhỏ leo lét sáng trong sân, Tịch Du ngồi một mình bên bàn, lướt điện thoại xem tin tức trong lúc chờ Diễn Xuyên tiễn nốt vị khách cuối. Một bài báo nhỏ, ít người chú ý, nhắc tới cái tên Tống Vãn Mạn — cô ta đã chuyển tới sống ở một thành phố khác, không còn theo nghề diễn viên, hiện làm công việc bình thường ở một cửa hàng nhỏ, không còn chút hào quang nào của ngày xưa. Tấm ảnh đính kèm chụp mờ, thấy bóng dáng một người phụ nữ mặc đồ giản dị, tóc buộc gọn, đang xếp hàng lên kệ trong một cửa hiệu nhỏ. Không còn dấu vết nào của lớp trang điểm cầu kỳ hay những bộ váy hàng hiệu lộng lẫy ngày trước, chỉ còn một người phụ nữ bình thường đang cố gắng bắt đầu lại cuộc sống của riêng mình.
Tịch Du đọc lướt qua, không thấy hả hê, cũng không thấy chạnh lòng. Cô tắt màn hình điện thoại, cất vào túi, không nghĩ tới chuyện đó thêm nữa. Một chương đã khép lại, không cần phải lật lại thêm lần nào. Cô ngẩng đầu nhìn quanh khoảng sân nhỏ, ánh nến lung linh trên từng chiếc bàn, giàn hoa giấy khẽ đung đưa trong gió đêm — khung cảnh ấm áp giản dị này, với cô, còn quý giá hơn bất cứ buổi dạ tiệc xa hoa nào cô từng tham dự.
Diễn Xuyên bước tới, ngồi xuống cạnh cô, khoác chiếc áo vest của mình lên vai cô khi gió đêm bắt đầu se lạnh.
"Mệt không?" Anh hỏi.
"Không." Cô lắc đầu, tựa đầu vào vai anh. "Chỉ thấy... nhẹ."
Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ, không nói thêm gì, chỉ ngồi cạnh cô nhìn ánh đèn nhỏ treo trên giàn hoa giấy lay động trong gió. Xa xa, tiếng nhạc nhẹ vẫn còn văng vẳng, vài người khách cuối cùng đang chào tạm biệt Hoắc Chấn Đình ở cổng, tiếng cười nói rộn rã hòa vào không khí đêm ấm áp.
Mười bốn năm trước, cô mất mẹ, mang theo một khoản nợ không do mình gây ra, bước vào một ngôi nhà xa lạ với nỗi sợ hãi âm thầm không dám nói ra cùng ai. Đêm tân hôn năm ngoái, cô từng nghĩ mình sẽ phải sống trọn một năm giả vờ, rồi tìm cách rời đi thật xa, thật nhanh, ngay khi có cơ hội. Cô còn nhớ rõ cảm giác lạnh toát khi pha chai rượu mạnh vào bình rượu giao bôi, tay run lên vì sợ bị phát hiện, trái tim đập loạn suốt cả đêm dài đó.
Giờ nhìn lại, cô thấy buồn cười vì chính sự cẩn trọng thái quá của mình ngày đó — cẩn trọng để phòng bị một người mà rốt cuộc lại trở thành người duy nhất nhìn thấu được nỗi cô đơn thật sự của cô, người duy nhất chọn ở lại và chiến đấu cùng cô qua từng cơn sóng gió.
Cô chưa từng nghĩ, một năm sau, mình lại ngồi đây, dưới giàn hoa giấy này, không phải vì bất cứ tờ giấy nào ràng buộc, mà vì đây thật sự là nơi cô muốn ở lại.
"Cảm ơn anh." Cô nói khẽ, giọng chỉ đủ cho anh nghe thấy. "Vì đã không để em đi."
Diễn Xuyên quay sang nhìn cô, ánh mắt ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu.
"Cảm ơn em," anh đáp, "vì đã chọn ở lại."
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa cúc trắng thoang thoảng, và tiếng cười khẽ của hai người hòa vào nhau, ấm áp giữa khoảng sân nhỏ không còn bóng dáng của bất kỳ khoản nợ nào nữa.
HẾT
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
— Hết —
Xem truyện khác →