Ân Nhân Giấu Mặt Bị Vu Là Tiểu Tam, Vị Hôn Thê Tổng Tài Nổi Điên
Chương 5 / 7
Chương 9: Màn diễn trước ống kính
Hai ngày trước lễ tổng kết, một bài báo xuất hiện trên một trang tin tức mạng nhỏ, tiêu đề giật gân: "Cô gái nghèo bị đại gia giấu mặt quấy rối nhiều năm, bạn trai vì bênh vực người yêu mà vướng vòng lao lý".
Tôi đọc bài báo trên điện thoại, từng câu chữ khiến tôi phải dừng lại vài giây để chắc chắn mình không đọc nhầm.
Nhã Kỳ gọi tới ngay sau khi bài báo được đăng chưa đầy mười phút, giọng gấp gáp hiếm thấy. "Anh Tạ, em đã lưu lại toàn bộ bài viết kèm dấu thời gian, phòng trường hợp họ gỡ xuống hoặc chỉnh sửa sau này." Tôi cảm ơn cô, dù trong lòng vẫn còn một cảm giác khó chịu không tên trước tốc độ lan truyền của những lời không đúng sự thật.
Bài viết dẫn lời một "nguồn tin giấu tên", kể lại câu chuyện hoàn toàn khác với những gì thực sự xảy ra: một cô gái nghèo hiền lành, nhiều năm bị một doanh nhân giấu mặt gửi tiền "dụ dỗ", bạn trai cô vì quá bức xúc mà có hành động nóng vội, giờ đang phải ngồi tù oan.
Không một chữ nào nhắc tới Quỹ Gieo Mầm. Không một chữ nào nhắc tới khoản tiền chênh lệch bất thường Nhã Kỳ vừa phát hiện.
Tôi đọc lại tiêu đề bài báo một lần nữa, cố giữ bình tĩnh. Đây không phải một bài viết ngẫu nhiên — cách hành văn quá khéo léo, quá đúng nhịp để khơi gợi cảm xúc, giống hệt kiểu bài Nhược Hi từng dùng để kêu gọi quyên góp trên trang cá nhân. Tôi ngờ rằng, chính cô hoặc ai đó thân cận với cô đã chủ động liên hệ với tòa báo này, không phải tình cờ bị phát hiện.
Ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn WeChat từ số lạ.
"Em xin lỗi vì mọi chuyện đã xảy ra. Em không muốn làm to chuyện thêm nữa, mong anh vì ơn nghĩa cũ mà bỏ qua cho tụi em. Anh Khải chỉ vì thương em quá nên mới nóng vội như vậy, anh ấy không xấu."
Tôi đọc tin nhắn hai lần, cảm giác khó chịu dâng lên trong ngực. "Vì ơn nghĩa cũ" — cô nhắc tới điều đó, dù chỉ vài ngày trước còn quay lưng bỏ đi, khẳng định không quen biết tôi.
Tôi gõ vài chữ trả lời, rồi lại xóa đi. Không phải vì không biết nói gì, mà vì bất kỳ câu trả lời nào lúc này cũng có thể bị cô dùng làm bằng chứng cho thấy tôi đã "bỏ qua", đã thừa nhận một phần trách nhiệm không có thật. Tôi để màn hình tối đi, không nhắn lại.
Tôi đưa điện thoại cho Kiều Ân xem. Cô đọc lướt qua, rồi bật cười, một tiếng cười lạnh không hề có chút vui vẻ nào.
"Vừa hay." Cô nói, đặt điện thoại xuống bàn. "Để cô ấy diễn tiếp đến ngày lễ."
"Em không định phản hồi tin nhắn này sao?" Tôi hỏi.
"Phản hồi làm gì? Cô ta đang muốn dẫn dắt dư luận trước, tạo hình ảnh nạn nhân để khi bằng chứng thật được công bố, mọi người sẽ nghĩ mình đang bôi nhọ một người đáng thương." Kiều Ân phân tích, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng. "Càng để cô ta diễn nhiều, càng có nhiều người chứng kiến cú lật sau này. Không có gì thuyết phục hơn một màn kịch bị vạch trần ngay khi đang cao trào nhất."
Tôi nhìn cô, nhận ra đây không phải lần đầu Kiều Ân áp dụng chiến lược này. Gia tộc cô, trong ngành an ninh, vẫn thường nói về nguyên tắc "để đối phương tự lộ sơ hở lớn nhất khi họ tin chắc mình đang an toàn nhất". Một nguyên tắc lạnh lùng, nhưng hiệu quả — và đêm nay, tôi cần chính sự lạnh lùng đó hơn bất kỳ lúc nào khác.
Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn chút bức bối. Chiến lược của Kiều Ân đúng, nhưng chờ đợi không hề dễ chịu.
Bài báo lan nhanh hơn tôi tưởng. Tối hôm đó, tôi lướt qua phần bình luận, thấy dư luận đã bắt đầu chia phe rõ rệt. Một bộ phận không nhỏ bày tỏ sự thương cảm với Nhược Hi, chỉ trích "đại gia lắm tiền nhiều mưu mô", vài người còn khoét thêm vào chuyện chênh lệch giàu nghèo, cho rằng doanh nhân như tôi "chắc chắn có gì mờ ám mới bị tố như vậy".
Có một bình luận khiến tôi dừng lại lâu hơn những cái khác: "Không có lửa sao có khói, chắc chắn ông ta phải làm gì đó mới bị nhắm tới." Tôi từng nghĩ, khi mình đúng, sự thật tự khắc sẽ lên tiếng. Đêm nay, tôi hiểu ra, đôi khi sự thật cần một cú hích đúng lúc mới đủ sức cất tiếng giữa hàng nghìn lời đồn đoán.
Tôi đóng điện thoại lại, không đọc thêm nữa. Không phải vì sợ, mà vì tôi hiểu, những lời đó sẽ sớm phải nuốt lại.
Có một khoảnh khắc, tôi tự hỏi liệu Kiều Ân có đúng không khi chọn im lặng chờ đợi thay vì phản pháo ngay lập tức. Danh tiếng của tôi, của Bách Duy, đang bị bôi nhọ từng giờ trên khắp các nền tảng mạng xã hội, trong khi tôi chỉ có thể ngồi yên, chờ đúng thời điểm. Nhưng tôi tin cô. Ba năm làm việc cùng nhau, tôi học được rằng, những trận chiến quan trọng nhất thường được thắng bởi người kiên nhẫn hơn, không phải người phản ứng nhanh hơn.
Hai ngày trước lễ, tôi cùng Nhã Kỳ rà lại lần cuối toàn bộ tài liệu sẽ trình chiếu — thứ tự từng đoạn, thời lượng từng đoạn ghi âm, để đảm bảo không một giây nào bị lãng phí hay gây hiểu lầm khi phát trước đám đông. Kiều Ân yêu cầu thêm một bản sao lưu trên hai thiết bị khác nhau, phòng trường hợp có ai đó cố tình can thiệp vào hệ thống âm thanh ánh sáng của hội trường vào phút chót.
"Chỉ cần một lần, đúng lúc, đủ mạnh." Cô nói, khi cả ba ngồi rà lại kịch bản buổi lễ lần cuối. "Không cần nhiều lần."
Kiều Ân đã tự tay kiểm tra lại từng khâu kỹ thuật của hội trường hai lần trong tuần trước lễ, từ hệ thống âm thanh tới đường dây tín hiệu màn hình. Cô không để bất kỳ chi tiết nhỏ nào có cơ hội trở thành lỗ hổng vào đúng khoảnh khắc quan trọng nhất.
Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn một chút bất an không tên. Không phải sợ kế hoạch thất bại, mà sợ đối diện lại với Nhược Hi lần nữa, nhìn thẳng vào người từng khiến tôi cảm nhận được sự cô đơn tột cùng.
Ngày lễ tổng kết ba năm Quỹ Gieo Mầm đến nhanh hơn tôi nghĩ. Hội trường trung tâm thành phố, nơi sự kiện diễn ra, đã kín chỗ từ sớm — hơn năm trăm khách mời, cùng gần hai chục phóng viên từ các báo đài lớn nhỏ, máy quay dựng sẵn ở mọi góc.
Tôi chỉnh lại cổ áo lần cuối trong phòng chờ, nhìn mình trong gương. Vết bầm trên gò má đã mờ đi nhiều so với hai tuần trước, nhưng ánh mắt tôi, tôi tự nhận ra, đã khác. Không còn là ánh mắt của một doanh nhân chỉ lo chuyện gọi vốn. Có thêm một thứ gì đó cứng cỏi hơn, quyết liệt hơn.
Tôi đứng phía sau cánh gà, nhìn qua khe màn ra sân khấu đã được trang trí đầy đủ, màn hình lớn phía sau đang chiếu logo Quỹ Gieo Mầm, chờ đợi buổi lễ chính thức bắt đầu.
Chương 10: Chiếu lên màn hình lớn
Trên sân khấu, Tôn Nhược Hi đứng trước micro, mặc một chiếc váy trắng giản dị, giọng nói run run đầy cảm xúc.
"...Từ nhỏ em đã chứng kiến nhiều bạn cùng làng phải nghỉ học vì gia đình không đủ tiền đóng học phí. Vì vậy, khi có chút điều kiện, em quyết định lập nên Quỹ Từ Thiện Ánh Sao, mong góp một phần nhỏ bé giúp các em nhỏ được tiếp tục đến trường..."
Giọng cô nghẹn lại đúng lúc cần nghẹn, mắt hơi đỏ đúng lúc cần đỏ. Tôi đứng sau cánh gà, không thể không công nhận: cô diễn rất giỏi, giỏi tới mức nếu không biết trước sự thật, có lẽ chính tôi cũng sẽ tin.
Tiếng vỗ tay rải rác vang lên từ phía dưới hội trường. Trên màn hình lớn phía sau cô, dòng chữ "Khách mời danh dự — Người sáng lập Quỹ Từ Thiện Ánh Sao" hiện rõ.
Tiếng vỗ tay, dù không lớn, vẫn đủ khiến tôi thấy nhói trong lòng. Những người đang vỗ tay kia không biết gì cả — họ chỉ đang tin vào một câu chuyện được kể rất khéo, không khác gì hàng chục người từng tin và chuyển tiền vào tài khoản của cô suốt một năm qua. Tôi hiểu, nếu không có bằng chứng khách quan đủ mạnh, ngay cả sự thật cũng khó lòng thắng nổi một câu chuyện được kể hay.
Tôi đứng phía sau cánh gà, nhìn cảnh tượng đó, cảm giác trong lòng vừa lạnh vừa nóng cùng lúc. Lạnh vì sự trơ tráo của màn trình diễn, nóng vì biết rằng khoảnh khắc chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng đã tới.
Tôi bước ra sân khấu.
Kể từ đêm bị tấn công, đây là lần đầu tiên tôi đứng trước đám đông giữa ống kính báo chí như thế này. Vết bầm trên gò má đã mờ đi nhiều, nhưng vẫn còn nhận ra được dưới ánh đèn sân khấu sáng trắng.
Cả hội trường xôn xao. Ống kính máy quay từ các báo đài lập tức chĩa về phía tôi. Nhược Hi trên sân khấu khựng lại giữa câu nói, tay cầm micro run lên.
"Anh... anh Tạ..." Cô lắp bắp, mặt tái đi.
Tôi bước tới, đứng cách cô vài bước, không lớn tiếng, không chỉ tay quát tháo. Giọng tôi vang đủ để cả hội trường nghe rõ qua micro tôi cầm trên tay.
"Xin lỗi vì làm gián đoạn phần chia sẻ của cô Tôn." Tôi nói, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Nhưng trước khi cô tiếp tục, tôi nghĩ mọi người ở đây xứng đáng được biết một vài sự thật."
Tôi liếc nhanh xuống hàng ghế đầu, nơi Kiều Ân đứng lặng, ánh mắt không rời tôi lấy một giây. Cô không tiến lên sân khấu, không can thiệp — đúng như chúng tôi đã bàn trước, để tôi là người trực tiếp đối mặt với Nhược Hi, tự tay lật lại câu chuyện chính mình từng là nạn nhân. Chỉ cần biết cô đang ở đó, đủ để tôi giữ vững giọng nói.
Tôi ra hiệu về phía cánh gà. Màn hình lớn phía sau sân khấu chuyển cảnh, không còn dòng chữ giới thiệu Nhược Hi nữa, mà thay vào đó là một đoạn ghi âm được phát ra loa hội trường — giọng Khải gằn giọng đe dọa, tiếng đấm, tiếng tôi cố giữ bình tĩnh giải thích. Ngay sau đó là đoạn clip từ camera an ninh cổng biệt thự, ghi lại rõ ràng cảnh Khải và Bưu đá cửa xông vào đêm hôm đó.
Cả hội trường im phăng phắc. Tiếng máy ảnh chớp liên hồi.
Tôi nhìn quanh một lượt trước khi nói tiếp. Không phải để tận hưởng sự chú ý, mà để chắc chắn mọi ống kính, mọi ánh mắt đều đang hướng đúng về màn hình lớn phía sau tôi, không bỏ lỡ bất kỳ giây nào của đoạn ghi âm sắp phát tiếp theo.
"Đây là những gì xảy ra tại nhà tôi cách đây hai tuần." Tôi nói, giọng vẫn đều đều. "Người đàn ông trong đoạn ghi âm này tin rằng tôi đang bao nuôi cô Tôn Nhược Hi. Sự thật, tôi là người sáng lập Quỹ Gieo Mầm — quỹ đã âm thầm tài trợ học phí cho cô Tôn suốt ba năm qua, cùng hơn hai mươi sinh viên nghèo khác."
Màn hình chuyển cảnh tiếp, hiện ra bảng sao kê ngân hàng kéo dài ba năm, từng dòng giao dịch chuyển khoản đều đặn hằng tháng, có dấu thời gian rõ ràng, tên người nhận là Tôn Nhược Hi.
"Đây là nguồn tài trợ thật của cô Tôn suốt ba năm nay. Không phải Quỹ Từ Thiện Ánh Sao cô vừa giới thiệu." Tôi nói tiếp, mắt nhìn thẳng vào cô, không né tránh.
Nhược Hi đứng chết lặng, tay siết chặt micro, mặt trắng bệch.
Tôi nhìn cô, không thấy oán giận trong lòng như tôi từng nghĩ mình sẽ cảm nhận vào khoảnh khắc này. Chỉ có một nỗi tiếc — cho ba năm tin tưởng đặt sai chỗ, cho những đứa trẻ đáng lẽ được nhận đủ số tiền cần thiết, cho chính cô, người có thể đã chọn một con đường khác nếu không quá sợ sự thật về xuất thân của mình.
Tôi nhìn quanh hội trường một vòng. Ở hàng ghế đầu, tôi thấy vài gương mặt quen — đối tác đầu tư từng có mặt trong buổi họp báo hụt hôm đó, giờ ngồi lặng người, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Ở một góc khác, hai người phụ nữ tôi chưa từng gặp đang ghé sát tai nhau thì thầm, tay lăm lăm điện thoại, có lẽ đang đối chiếu lại số tiền mình từng chuyển.
"Anh... anh hiểu lầm rồi..." Cô cố mở miệng, giọng run rẩy.
"Vậy để tôi cho mọi người xem thêm một thứ, may ra cô sẽ giải thích được." Tôi nói, ra hiệu lần cuối.
Màn hình chuyển sang một loạt ảnh chụp màn hình các bài đăng kêu gọi quyên góp từ tài khoản "Người Sáng Lập Quỹ Từ Thiện Ánh Sao", đối chiếu song song với sao kê chi tiêu cá nhân — những khoản mua sắm hàng hiệu, những chuyến du lịch, được ghép cạnh những bài đăng "toàn bộ số tiền quyên góp đã chuyển tới các em nhỏ vùng khó khăn" đăng cùng thời điểm.
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường, ngày càng lớn dần.
Tôi quay sang Nhược Hi, chỉ hỏi một câu duy nhất, giọng không hề gay gắt.
"Cô muốn giải thích khoản chênh ba triệu tệ này trước những người đang ngồi đây, hay để công an giải thích giúp?"
Nhược Hi không trả lời được. Đôi chân cô khuỵu xuống, cả người sụp xuống sàn sân khấu, micro rơi khỏi tay, phát ra tiếng "bụp" lớn qua loa.
Từ hàng ghế khán giả, hai người phụ nữ đứng dậy gần như cùng lúc, một người lớn tuổi, một người trẻ hơn, cả hai đều mặt đỏ bừng vì tức giận.
"Tôi từng quyên góp năm nghìn tệ cho quỹ của cô! Cô nói tiền đó đến tay một bé gái ở Vân Nam, giờ cô giải thích thế nào đây?" Người phụ nữ lớn tuổi hét lên, giọng nghẹn lại vì phẫn nộ.
"Tôi cũng vậy! Ba lần quyên góp, tổng cộng tám nghìn tệ!" Người còn lại tiếp lời, giọng run lên.
Thêm một người đàn ông đứng dậy từ hàng ghế giữa, giọng run vì tức giận không kém. "Tôi từng khuyên bạn bè cùng góp vào quỹ của cô, giờ biết ăn nói sao với họ đây?" Tiếng la ó lan rộng thêm, không còn chỉ hai người, mà cả một mảng khán phòng đang đồng loạt đứng dậy.
Cả hội trường nhốn nháo, tiếng bàn tán, tiếng máy quay lách cách vang lên không ngớt. Nhược Hi vẫn ngồi sụp trên sàn sân khấu, hai tay ôm mặt, không còn một lời biện minh nào thốt ra được.
Tôi đứng đó, nhìn xuống cô, không có cảm giác hả hê như tôi từng tưởng tượng trong những đêm nằm viện. Chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm chậm rãi lan ra — cuối cùng, sự thật cũng đã được nói ra, đúng nơi, đúng lúc, trước đúng những người cần biết.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 6 →