180 Nghìn Tệ Bị Rút Sạch Cưới Vợ Cho Em Chồng, Tôi Ký Đơn Ly Hôn Ngay Trong Đêm
Chương 7 / 9
Không gian trong xưởng chìm vào im lặng nặng nề. Vương Tố Lan đứng chết trân, miệng há ra không thốt nổi một chữ. Chu Chấn Việt nhìn mẹ, rồi nhìn Tiêu Nhã Kỳ, mặt trắng bệch dần.
Hai năm nay, cả nhà Chu dồn hết mọi nguồn lực — tiền bạc, công sức, kể cả việc rút sạch sổ tiết kiệm của tôi, giam giữ tôi ở đây — chỉ để giữ cho được mối quan hệ với nhà Tiêu, tin chắc rằng đó là con đường ngắn nhất để đổi đời. Giờ đây, toàn bộ niềm tin ấy sụp đổ chỉ trong một câu nói.
Tôi đứng nhìn cảnh đó, trong lòng không hề có chút thương hại nào. Tham vọng đổi đời của họ, thứ khiến họ sẵn sàng cướp trắng công sức hai năm của tôi, hóa ra chỉ dựa trên một hiểu lầm họ tự dựng lên, tự tin tưởng, tự lún sâu vào. Không ai trong nhà Chu từng một lần hỏi thẳng Tiêu gia xem ý định thật sự là gì — họ chỉ nhìn thấy sự chiều chuộng bất thường, rồi tự vẽ ra một giấc mộng đổi đời, tự tin tới mức dám đánh cược cả danh dự gia đình lẫn tự do của người khác vào đó.
Chu Tuấn Hoài, đứng ở góc xưởng, mặt mày dần chuyển từ trắng bệch sang một sắc thái khác — không phải hoảng loạn, mà là một sự bình tĩnh lạnh lùng đến rợn người. Y bật cười, tiếng cười vang giữa không gian im ắng.
"Muốn thận tôi hả?" Y bước ra giữa xưởng, ánh mắt quét qua Tiêu Nhã Kỳ, giọng đầy thách thức. "Được thôi — nhưng phải trả giá xứng đáng."
Chương 13
"Trả giá xứng đáng là sao?" Tiêu Nhã Kỳ hỏi lại, giọng lạnh hơn hẳn, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời.
Quản gia họ Đỗ đứng sau lưng cô, lặng lẽ rút điện thoại, bật sẵn ứng dụng ghi âm — một phản xạ nghề nghiệp có lẽ đã thành thói quen sau nhiều năm theo hầu nhà Tiêu, phòng khi cần bằng chứng cho những cuộc thương lượng bất thường.
Chu Tuấn Hoài chậm rãi bước tới trước mặt cả hai gia đình, khoanh tay, một nụ cười tự mãn nở trên môi — khác hoàn toàn dáng vẻ ngờ nghệch, chậm chạp y vẫn đóng suốt nhiều năm qua.
"Tôi nói cho mọi người biết luôn, đỡ mất công diễn nữa." Y ngừng lại, quét mắt qua cha mẹ mình, rồi quay sang tôi. "Tôi chưa từng bị tổn thương não gì cả. Vụ tai nạn xe năm đó, tôi chỉ va nhẹ, bác sĩ bảo không sao — nhưng tôi phát hiện ra, giả ngốc thì được cả nhà nuông chiều, không phải làm gì, mọi lỗi lầm đều có người khác gánh thay. Vậy là tôi diễn tiếp, diễn suốt bao nhiêu năm nay, có sao đâu."
Cả xưởng chìm trong im lặng sững sờ. Vương Tố Lan đứng không vững, phải bám vào vai chồng. Tôi đứng lặng, trong lòng không hề bất ngờ như những người khác — ánh mắt lóe lên tôi bắt gặp ở bữa cơm chia tay đêm qua, giờ đã có lời giải thích rõ ràng.
"Giờ nói tới chuyện hiến thận." Chu Tuấn Hoài tiếp tục, giọng tỉnh táo đến lạnh người. "Muốn tôi cho, được thôi. Nhưng tôi cần một khoản bồi thường xứng đáng từ nhà Tiêu — không phải giá rẻ mạt. Với lại, tôi muốn báo chí đưa tin, gọi tôi là ân nhân cứu người, tôi cần cái danh đó."
Y nói những lời ấy ngay giữa lúc mọi người đều biết rõ, em trai ruột của Tiêu Nhã Kỳ đang trong tình trạng nguy kịch, cần ghép thận gấp. Mặc cả ngay trên mạng sống của một người khác, không chút do dự.
Đội bảo vệ nhà Tiêu, những người vừa còn tin tưởng tuyệt đối vào "rể tương lai", giờ đứng lặng, ánh mắt dần đổi khác. Người trẻ tuổi lúc nãy còn lên tiếng nghi ngờ giờ quay sang nhìn đồng đội, lắc đầu khe khẽ, không giấu được vẻ ghê tởm trên mặt.
Vương Tố Lan, thay vì xấu hổ vì con trai vừa tự phơi bày bộ mặt thật trước tất cả mọi người, lại quay sang bênh vực, giọng gay gắt không kém.
"Nó nói phải đấy! Cứu người cũng phải có giá chứ! Đời nào có chuyện cho không như vậy!"
Chu Bình đứng cạnh, lần đầu tiên trong suốt buổi tối há miệng định phản đối vợ, nhưng nhìn vẻ mặt hung hăng của bà, cuối cùng lại nuốt lời vào trong, chỉ lắc đầu thật khẽ, không ai để ý.
Tôi đứng nhìn cảnh tượng đó, không còn thấy bất ngờ nữa. Suốt hai năm qua, mọi lỗi lầm của Chu Tuấn Hoài đều được cả nhà bao che, dung túng — tới tận giây phút này, khi bộ mặt thật của y đã lộ hoàn toàn, mẹ anh vẫn chọn đứng về phía con út, không một chút do dự. Chu Chấn Việt đứng cạnh, môi mấp máy định nói gì đó bênh em, nhưng nhìn quanh thấy ánh mắt cả đội bảo vệ nhà Tiêu đang dồn về phía mình, cuối cùng lại im bặt, không dám mở miệng.
Tiêu Nhã Kỳ đứng lặng một lúc, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang một vẻ lạnh băng tôi chưa từng thấy ở cô từ đầu tới giờ. Cô quay đầu, nhìn thẳng về phía quản gia họ Đỗ đang đứng phía sau, giọng đanh lại từng chữ.
"Ghi âm hết chưa? Đủ để kiện tội tống tiền người bệnh chưa?"
Chương 14
"Ghi âm đầy đủ rồi, tiểu thư." Quản gia họ Đỗ đáp, giọng nghiêm túc, giơ chiếc điện thoại đang bật sẵn ứng dụng ghi âm lên cho mọi người thấy.
Chu Tuấn Hoài nghe vậy, sắc mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn cố giữ vẻ bất cần. Y liếc quanh tìm đường lui, nhưng đội người của cả hai nhà Tiêu và Đường đã vây kín xưởng, không còn khe hở nào để chạy thoát. Cả xưởng rơi vào một khoảng lặng ngột ngạt, không ai biết bước tiếp theo sẽ là gì.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên từ phía cổng xưởng.
"Đủ rồi."
Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía cổng. Một người đàn ông trung niên bước vào, dáng đi chậm rãi nhưng từng bước đều mang một sức nặng khó tả, phía sau là vài người tùy tùng đứng cách một khoảng lễ độ.
Đường Vĩnh Khang.
Tôi nhận ra cha ngay lập tức, dù đã hai năm không gặp mặt. Ông gầy hơn tôi nhớ, tóc mai điểm thêm vài sợi bạc, nhưng dáng đứng vẫn thẳng, vẫn mang đúng cái uy nghiêm tôi từng thấy suốt tuổi thơ mỗi lần ông bước vào phòng họp công ty. Bùi Cảnh Hành, đứng cạnh tôi, khẽ nghiêng đầu — hóa ra suốt từ đầu vụ việc, anh đã liên tục báo cáo tình hình cho cha tôi, từ lúc tôi mất liên lạc ca tối cho tới khi xác định được vị trí xưởng hoang, và ông đã lập tức lên đường ngay khi nhận tin con gái gặp nguy hiểm, không chờ thêm một phút nào.
Tiêu Nhã Kỳ, người vừa mới còn lạnh lùng đanh thép trước mặt cả nhà Chu, bỗng dưng đổi hẳn thái độ. Cô khẽ cúi đầu, giọng trở nên lễ phép rõ rệt.
"Đường tiên sinh."
Cả nhà Chu đứng chết trân. Vương Tố Lan lắp bắp, không hiểu chuyện gì đang xảy ra — vì sao một tiểu thư hào môn vốn không dễ nể ai lại phải hạ giọng chào một người đàn ông xa lạ như vậy.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 8 →