Anh Nhớ Cả Bug Trong Tim Em
Chương 1 / 4
Chuyện đó bắt đầu từ lúc tôi đang cúi đầu sửa ảnh trên tàu điện ngầm.
Màn hình điện thoại đang mở file thiết kế — tôi đang tỉa con mắt trái của chàng kiếm sĩ, từng pixel một. Tàu thắng gấp. Người tôi chúi về phía trước, mặt suýt chạm vào lưng chiếc sơ mi xanh của gã đứng phía trước. Tôi vội ép chặt điện thoại vào ngực — không rơi, không vỡ.
Nhưng ngón cái đã kịp quệt qua đúng con mắt trái của kiếm sĩ. Cái nét tinh quái tôi ngồi tỉa cả buổi chiều — mờ nhòa hết.
Tôi thở dài, tắt màn hình.
Trên cửa kính tàu điện ngầm hiện ra bóng mặt tôi — khuôn mặt hơi mệt, kèm theo một dải biển quảng cáo nhoè ra vụt qua phía sau, năm màu bảy sắc, thoáng qua là mất dạng, không kịp nhìn rõ đường viền.
"Tiểu Mãn," tôi tự nhủ mình, "đây là bản chỉnh thứ năm trong tháng của dự án mù盒 kiếm khách cô đơn, đang chờ nộp. Đừng tốn cảm xúc vì một cái lỗi nhỏ."
Điện thoại rung nhẹ trong lòng bàn tay — thông báo của anh Trương, quản lý xưởng đúc mô hình tôi hợp tác:
*"Tiểu Mãn! Dòng mù盒 Kiếm Khách Cô Đơn của em — mẫu ẩn 'Tàn Phong' vừa được đấu giá lên bảy chữ số! Xem ảnh này đi nhanh!!"*
Ảnh đính kèm là một screenshot hiện trường đấu giá, mờ nhòe, nhưng trong tủ kính hiện ra cái dáng nhỏ xíu quen thuộc — chàng kiếm sĩ độc nhãn chống gậy. Con số bên cạnh dài đến mức mắt tôi hoa lên.
Tôi siết chặt tay. Trong túi quần là cái ổ cứng di động — chứa toàn bộ bản thảo, ý tưởng, file chỉnh sửa của tôi từ mấy năm nay. Cái vật bé xíu đó bỗng chốc trĩu xuống hẳn, như vừa được đổ thêm trọng lượng.
Thì ra thiết kế có thể đáng tiền đến vậy sao? Ánh đèn trong tàu điện ngầm trắng lạnh, xung quanh là những khuôn mặt mệt mỏi quen thuộc của người lạ. Vậy mà tôi cảm thấy một cái gì đó lạ lạ điện qua đầu ngón tay. Tiền? Hình như thật sự có thể sống được bằng nghề vẽ rồi? Thậm chí... sống tốt hơn một chút?
Cái đêm hè ngột ngạt năm năm trước cứ hiện ra mờ mờ trước mắt.
Phòng trọ chật hẹp, không khí đặc quánh như miếng bông đã hút đầy bụi. Tiếng ồn duy nhất là quạt máy tính rên rỉ như người sắp hấp hối — không phải tiếng hú hào hứng của game nhập vai, mà giống tiếng kêu hấp hối của một cỗ máy già nua. Diệp Nguyên cúi xuống cái màn hình phát ra ánh xanh lạnh, những đốt ngón tay gầy nhắc lơ lửng trên bàn phím, run rẩy khẽ. Trên màn hình, một nhân vật pixel thô sơ đang vụng về múa vũ khí, cạnh đó là cái giao diện đơn giản bị một ô thông báo lỗi đỏ chói phóng ra: "Lỗi không xác định #[chuỗi số]". Diệp Nguyên đập mạnh tay xuống bàn, tiếng rít nghẹn ngào trào ra từ lồng ngực: "Virus! Chắc chắn là virus! Toàn bộ module khởi động chết hết rồi!" — giống tiếng gầm của thú bị dồn vào đường cùng.
Tôi dựa vào góc tường. Tay cầm tờ thư.
Thư từ công ty game hàng đầu "Đỉnh Phong Interactive," giấy cứng in chữ đen trắng rõ ràng, mức lương phía sau kéo dài một dãy số làm mắt hoa. Đó là cơ hội anh đã từ chối. Là cánh cửa anh đã tự tay đẩy khép, lấy cớ "tinh thần độc lập cần sự thuần khiết."
Anh đã thức bao nhiêu đêm như vậy? Tôi không nhớ nổi nữa. Thứ tôi nhìn thấy rõ ràng là: điện thoại tôi liên tục nháy tin chủ nhà giục tiền trọ, trong tủ lạnh chỉ còn mấy cái dưa leo héo nhũn đang im lặng phản đối, và đôi mắt đỏ hoe của anh — đôi mắt bị thức khuya bào mòn, đục như có sương mù.
Sự nhẫn nại của tôi đã bị tiếng quạt, tiếng lỗi mắc cười và màu chết dần của mấy cái dưa leo mài ra từng chút một.
"Diệp Nguyên." Tiếng tôi không to, nhưng trong cái tiếng quạt máy tính rền rĩ ngộp thở kia, nó lại nổi bật một cách kỳ lạ. "Hạn cuối của 'Đỉnh Phong'... ngày mai."
Anh xoay phắt đầu lại. Mấy sợi tóc ướt mồ hôi bết vào trán trắng bệch. Ánh xanh của màn hình in lên đường hàm anh căng cứng. Anh không nhìn tôi — nhìn xuyên qua tôi, như đang nhìn vào cái thông báo lỗi nguyền rủa kia, hay nhìn vào một kẻ thù vô hình nào đó, đốt ngón tay ấn lên cạnh bàn trắng dần: "...Xong rồi, Tiểu Mãn. Chỉ cần fix cái lỗi lớp nền này là xong. Sắp chạy được thôi... còn một tí thôi..."
Giọng anh khô. Chìm dần. Tan vào tiếng quạt.
Ngoài ô cửa sổ, ánh đèn neon tràn vào không tiếng động, đổ lên bên mặt anh đang tập trung mà mệt mỏi một màu sắc kỳ dị, hắt thêm ánh giễu cợt lên tờ thư lương xấu số đặt bên góc tường. Tôi nhìn vào chiếc cổ áo sơ mi xanh đã bạc màu vì giặt nhiều lần của anh, vai áo vẹo sang một bên. Phía sau cổ áo có một miếng dầu mỡ nhỏ không chịu sạch, cứng đơ, như một lời buộc tội câm lặng. Trong lồng ngực tôi chợt trống một cái, như cái hố lạnh ngắt phủ đầy bụi.
Tôi nghe tiếng máu dội lên thái dương mình.
Tôi nhẹ tay đặt tờ thư xuống bàn. Cạnh đó là một phong bì khác — tôi đã chuẩn bị từ mấy ngày trước, bên trong là tất cả tiền mặt trên người tôi trừ tiền xe. Vừa đủ tiền trọ tháng này còn thiếu.
Phong bì chạm mặt bàn, tiếng "bụp" khẽ khàng. Nhỏ thôi, nhưng như hòn đá ném vào vũng nước chết, cái tiếng quạt ngộp thở kia cũng khựng lại một nhịp. Lưng Diệp Nguyên cứng đờ hẳn. Anh không quay đầu.
"Tiền trọ đây." Tôi nghe chính mình — giọng phẳng lì như tờ giấy nhám, không một gợn sóng, trượt qua lớp không khí nóng bứt rứt. "...Tiền ăn của anh... tự lo."
Tôi kéo cửa. Bản lề cũ kêu rít.
Quay lưng ra đi, tôi bước qua ngưỡng cửa, giọng thấp như tự nói với mình: "Đừng ôm đống code anh hùng đó... mà tự đói chết."
Cánh cửa cũ khép lại sau lưng, bản lề thở dài một tiếng mệt mỏi, rồi đóng lại — chắc, dứt khoát. Sau tiếng "cạch" đó, tiếng quạt máy tính rền rĩ, mùi tuyệt vọng của đêm code tàn, tất cả bị cắt đứt ở một thế giới khác.
Hành lang chỉ còn mùi thức ăn của hàng xóm và tiếng xe cộ mơ hồ từ xa. Bóng đèn huỳnh quang cũ trên trần hành lang nháy không đều, ánh vàng ủ rũ kéo dài bóng tôi trên mảng tường tróc lở, như vệt mực bôi vội không rõ hình thù. Từ tầng dưới vọng lên tiếng xào nấu leng keng, rồi một mùi dầu ăn rẻ tiền nồng đậm lan ra. Tôi gần như nín thở, đứng im một lúc trong bóng tối lờ mờ, rồi hít thật sâu, nhấc cái chân đã hơi tê lên, bước xuống.