Nữ Phụ Ác Bị Đầu Độc Chết, Tỉnh Lại Tôi Cưới Luôn Kẻ Từng Hạ Độc Mình

Chương 6 / 12

Chương 11: Trễ Năm Mươi Phút

Tôi đặt bàn ở một nhà hàng yên tĩnh, nhắn tin cho Hàn Tuấn Dật từ ba ngày trước: "Bảy giờ tối thứ Sáu, em muốn nói chuyện nghiêm túc với anh."

Anh nhắn lại đúng một chữ: "Được."

Bảy giờ tối thứ Sáu, tôi ngồi một mình ở bàn, ly nước đã cạn hai lần. Bảy giờ hai mươi, tôi nhắn tin hỏi, anh trả lời "họp kéo dài, anh tới ngay". Bảy giờ bốn mươi, tôi gọi điện, không ai bắt máy.

Bảy giờ năm mươi, anh xuất hiện, vội vã cởi áo khoác, ngồi xuống đối diện, xin lỗi ngắn gọn: "Xin lỗi, đối tác nước ngoài gọi vào phút chót, anh không thể cắt ngang."

Tôi nhìn anh, không giận dữ, chỉ mệt mỏi. "Đây là lần thứ năm trong tháng này."

"Anh biết, xin lỗi." Anh rót cho mình một ly nước, uống một hơi. "Công việc dạo này nhiều biến động, anh sẽ cố sắp xếp tốt hơn."

"Em không cần anh sắp xếp tốt hơn." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát. "Em chỉ muốn hỏi một câu duy nhất: nếu phải chọn giữa một cuộc họp và một lời hứa với vợ, dù chỉ là vợ trên giấy tờ, anh sẽ chọn gì?"

Anh im lặng đúng ba giây — với tôi, ba giây đó dài hơn cả buổi tối chờ đợi năm mươi phút vừa rồi.

"Công việc là thứ anh có thể kiểm soát được," anh nói chậm rãi, như đang cân nhắc từng chữ. "Anh không muốn hứa những điều anh không chắc mình làm được."

Câu trả lời trung thực, nhưng lạnh lẽo tới mức khiến tôi bật cười, một tiếng cười chua chát.

Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn từ nhóm chat nội bộ công ty Hàn Nguyên mà tôi vô tình được thêm vào từ đợt sự kiện ra mắt sản phẩm tháng trước. Một tin nhắn nặc danh gửi vào nhóm, chưa kịp bị quản trị viên xóa:

"Nghe nói vợ chủ tịch chỉ là vợ hờ thôi, cưới để giải quyết điều khoản thừa kế. Vợ hờ thôi mà, sớm muộn cũng bị đá thôi, tưởng thật à?"

Tôi đọc dòng tin nhắn đó, tay hơi run. Không phải vì sợ bị đá — chuyện đó tôi đã lường trước từ ngày ký hợp đồng hôn nhân. Mà vì cách người ta gọi tôi: "vợ hờ", "phương án dự phòng", đúng những từ ngữ tôi từng nghe văng vẳng đâu đó trong ký ức mơ hồ về kiếp trước, khi tôi từng bị gán cho cái mác "nữ phụ ác", một quân cờ tạm thời trong câu chuyện của người khác.

"Sớm muộn cũng bị đá như nữ phụ ác trong truyện, tưởng thật à?"

Tôi tắt màn hình điện thoại, đặt úp xuống bàn, cố giữ mặt bình thản.

"Có chuyện gì à?" Hàn Tuấn Dật hỏi, nhận ra vẻ khác lạ trên mặt tôi.

"Không có gì." Tôi lắc đầu, hít một hơi thật sâu. "Em muốn ly hôn."

Anh khựng lại, đặt ly nước xuống bàn, nhìn tôi chăm chú. "Vì buổi tối trễ hẹn hôm nay?"

"Không chỉ vì hôm nay." Tôi lắc đầu. "Vì em nhận ra, dù giao kèo ban đầu là gì, em cũng không muốn làm một phương án dự phòng suốt đời — chờ tới lúc nào đó anh cần một người vợ thật, rồi bị gạt sang bên như một điều khoản hết hạn."

"Vậy em muốn ly hôn vì một tin nhắn nặc danh trên mạng?" Anh hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng có gì đó căng lên trong ánh mắt. "Người ta đồn đại đủ thứ, em định để lời đồn quyết định thay mình sao?"

"Không phải vì tin nhắn đó," tôi đáp, giọng cứng lại. "Tin nhắn đó chỉ khiến em nhìn rõ một điều em đã lờ mờ cảm thấy từ lâu — em không muốn sống cả đời trong tư thế chờ xem người ta có coi mình là thật hay không."

"Anh chưa từng nghĩ tới việc thay thế em," anh nói, giọng có chút gấp gáp hiếm thấy.

"Có thể anh chưa nghĩ tới," tôi đáp, đứng dậy. "Nhưng em không muốn sống cả đời trong trạng thái chờ xem anh có nghĩ tới hay không. Hai năm giao kèo, nhưng nếu cứ tiếp diễn thế này, em xin kết thúc sớm."

Tôi rời khỏi nhà hàng, để anh ngồi lại một mình, không ngoái đầu nhìn lại.

Đêm đó về tới nhà, tôi ngồi trong phòng riêng, soạn sẵn đơn ly hôn tôi đã tự tìm hiểu luật từ vài tuần trước — kể từ cái đêm tôi nhìn thấy dòng tin nhắn "vụ Phó Thị xử lý xong chưa" trên màn hình mở của anh, tôi đã biết, sớm muộn gì mình cũng cần một lối thoát cho riêng mình, không phụ thuộc vào bất cứ ai.

Chương 12: Ba Mươi Ngày Lạnh

Tôi mang đơn ly hôn tới thẳng văn phòng chủ tịch Tập đoàn Hàn Nguyên, đặt lên bàn làm việc trước mặt Hàn Tuấn Dật, không nói thừa một câu.

Anh nhìn tờ đơn một lúc lâu, không cầm lên, chỉ ngẩng lên nhìn tôi. "Em chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn," tôi đáp.

"Anh không ký," anh nói, đẩy tờ đơn về phía tôi. "Chưa phải lúc này."

Tôi hơi bất ngờ trước phản ứng đó. "Đây là giao kèo ban đầu của chúng ta — nếu một bên muốn dừng, bên kia không được gây khó dễ."

"Anh không gây khó dễ." Anh đứng dậy, bước ra cửa sổ, quay lưng lại phía tôi. "Anh chỉ cần thêm thời gian để hoàn tất một vài thủ tục nội bộ liên quan tới điều khoản thừa kế. Ly hôn ngay bây giờ sẽ ảnh hưởng tới một số việc anh đang xử lý."

"Việc gì?" Tôi hỏi thẳng.

Anh không trả lời ngay, chỉ đứng lặng nhìn ra khung cảnh thành phố Lâm Thành bên dưới. "Cho anh ba mươi ngày, đúng theo luật ly hôn thuận tình hiện hành. Hết ba mươi ngày lạnh, nếu em vẫn giữ nguyên quyết định, anh sẽ ký ngay lập tức, không cản trở gì thêm."

Tôi nhìn anh, cố tìm một dấu hiệu nào đó của sự do dự thật lòng, một chút gì đó khác với vẻ tính toán quen thuộc. Tôi không tìm thấy gì rõ ràng, chỉ có cảm giác anh đang câu giờ vì một lý do nào đó chưa nói ra.

"Được," tôi đáp. "Ba mươi ngày."

Ba mươi ngày đó trôi qua chậm chạp và lạ lùng. Hàn Tuấn Dật không hề cố gắng níu kéo bằng lời nói ngọt ngào hay những cử chỉ bất ngờ như trong phim ảnh tôi từng đọc. Anh vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ — về trễ, làm việc tới khuya, thi thoảng gửi một tin nhắn ngắn gọn hỏi "em ổn không" mà tôi không buồn trả lời dài dòng.

Có một buổi tối, tôi tình cờ gặp anh ở hành lang, cả hai đều định vào bếp lấy nước cùng lúc.

"Em có hối hận không?" Anh hỏi bất chợt, giọng có chút gì đó khác thường, không còn giữ vẻ bình thản tuyệt đối như mọi khi.

"Không," tôi đáp, không do dự. "Chỉ tiếc là mình mất ba mươi ngày để làm một việc lẽ ra chỉ cần một chữ ký."

Anh không nói gì thêm, chỉ gật đầu, quay về phòng làm việc.

Đúng ngày thứ ba mươi, tôi mang lại tờ đơn, đặt trước mặt anh trong phòng khách căn hộ áp mái. Lần này, anh không nói thêm câu gì, cầm bút, ký tên gọn gàng, đẩy tờ đơn về phía tôi.

"Xong rồi," anh nói, giọng phẳng lặng.

Tôi ký phần của mình, đứng dậy, không nhìn anh thêm lần nào. Ngay tại chỗ, tôi mở điện thoại, chặn số của anh, xóa toàn bộ liên lạc — dứt khoát như cách tôi từng dứt khoát bước lên chuyến phà buổi sáng hôm nào, không để bản thân có cơ hội do dự thêm lần nữa.

Cha mẹ tôi biết tin ly hôn qua điện thoại, phản ứng đầu tiên là hoảng hốt. "Công ty mình còn nợ ơn người ta, sao con lại ly hôn đúng lúc này?" Mẹ tôi hỏi, giọng lo lắng. "Ơn nghĩa và hôn nhân là hai chuyện khác nhau, mẹ à," tôi đáp, giọng kiên quyết. "Con đã trả đủ phần của con trong giao kèo đó, không nợ gì thêm ai nữa." Sau một hồi thuyết phục, cha mẹ tôi cũng đành chấp nhận, dù vẫn chưa hết áy náy vì sợ mang tiếng vô ơn với người từng cứu công ty nhà mình khỏi phá sản.

Tôi thu dọn đồ đạc trong tuần đó, chuyển ra khỏi căn hộ áp mái, thuê một căn hộ nhỏ gần khu trung tâm cũ, nơi tôi từng lớn lên trước khi gia đình chuyển tới khu mới sung túc hơn.

Vệ Tử Hành hết kỳ thực tập cũng vừa đúng lúc đó, chuyển ra ở trọ gần trường để tiện việc học năm cuối. Chúng tôi không hứa hẹn gì, chỉ trao đổi số điện thoại trước khi chia tay căn nhà chung, như hai người bạn cùng trải qua một giai đoạn kỳ lạ của cuộc đời nhau.

Tôi tưởng, từ đây cuộc sống của mình sẽ trở lại yên bình, không còn vướng bận gì tới cái tên Hàn Tuấn Dật hay Tập đoàn Hàn Nguyên nữa.

Tôi đã lầm.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —