Nữ Phụ Ác Bị Đầu Độc Chết, Tỉnh Lại Tôi Cưới Luôn Kẻ Từng Hạ Độc Mình

Chương 2 / 12

Chương 3: Giao Kèo

Văn phòng chủ tịch Tập đoàn Hàn Nguyên nằm trên tầng ba mươi hai, cửa kính nhìn xuống toàn bộ khu tài chính Lâm Thành. Tôi bước vào đúng mười giờ, tay ôm một tập hồ sơ dày công nợ công ty nhà mình, không để lộ một chút bối rối nào trên mặt.

Hàn Tuấn Dật ngồi sau bàn làm việc, đứng dậy khi thấy tôi, tự tay rót một tách trà đặt trước mặt tôi.

"Cô ngồi." Anh chỉ ghế đối diện. "Tôi đã xem qua tình hình Tập đoàn Phó Thị tối qua."

"Nhanh vậy sao?" Tôi ngồi xuống, đẩy tập hồ sơ tới. "Hay ông đã biết trước từ sáng qua, lúc còn ngồi trên phà?"

Anh khựng lại đúng nửa giây, rồi mỉm cười, không trả lời thẳng câu hỏi. "Tôi có thể xử lý khoản bồi thường mười hai triệu tệ với Hoa Thịnh trong vòng bốn mươi tám giờ. Tôi cũng có thể giới thiệu một đối tác cung ứng mới, đủ lớn để thay thế hoàn toàn phần hợp đồng bị mất."

"Đổi lại?"

"Một cuộc hôn nhân." Anh nói thẳng, không vòng vo thêm một chữ nào. "Danh nghĩa, hai năm. Tôi cần một người vợ trên giấy tờ để hoàn tất điều kiện thừa kế cổ phần từ ông nội tôi — điều khoản ghi rõ, người thừa kế phải đã kết hôn trước tuổi ba mươi lăm. Tôi còn sáu tháng."

Tôi đặt tách trà xuống, không uống một ngụm nào. "Ông có thể tìm bất cứ ai cho việc này. Tại sao là tôi?"

"Vì cô đang cần tiền, và tôi cần một người không đòi hỏi tình cảm thật," anh đáp, mắt không rời khỏi tôi. "Hai bên đều rõ ràng ngay từ đầu, không ai lừa ai. Tôi nghĩ đó là một giao dịch sạch."

Một giao dịch sạch. Tôi gần như bật cười trước cách anh chọn từ.

"Tôi có điều kiện," tôi nói, giọng dứt khoát. "Không xâm phạm không gian riêng của tôi. Không yêu cầu tôi phải đóng vai vợ hiền trước truyền thông quá mức cần thiết. Hết hai năm, ly hôn đúng hạn, không dây dưa, không đòi hỏi thêm bất cứ điều gì từ phía tôi hay gia đình tôi."

"Đồng ý." Anh gật đầu, không chút do dự, như đã lường trước từng điều khoản tôi sẽ nêu ra. "Tôi sẽ cho luật sư soạn thỏa thuận hôn nhân riêng, ghi rõ từng điểm."

Một người phụ nữ trẻ gõ cửa bước vào, đặt thêm một tập tài liệu lên bàn, không nói gì, chỉ liếc nhìn tôi đúng một cái rồi lui ra ngay. "Trợ lý của tôi," Hàn Tuấn Dật giải thích ngắn gọn, không giới thiệu tên. "Cô ấy sẽ lo phần thủ tục giấy tờ cho cả hai bên."

"Còn tài sản?" Tôi hỏi tiếp, không để câu chuyện lái sang hướng khác. "Tôi không muốn dây dưa bất cứ khoản nào của ông sau khi ly hôn, và ông cũng đừng động tới phần tài sản riêng của gia đình tôi."

"Tài sản ai nấy giữ, ghi rõ trong hợp đồng tiền hôn nhân," anh đáp ngay, như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này từ trước. "Khoản tiền tôi bỏ ra giải quyết nợ cho công ty cô, cũng sẽ không tính là của hồi môn hay ràng buộc gì thêm — coi như một phần nghĩa vụ trong giao kèo."

Mọi thứ diễn ra trơn tru đến mức khiến tôi khó chịu.

"Ông có vẻ chuẩn bị kỹ quá," tôi nói, nhìn thẳng vào mắt anh. "Kỹ tới mức như đã tính trước cả buổi nói chuyện này sẽ diễn ra đúng như vậy."

"Tôi là người cẩn thận trong mọi giao dịch, cô Phó." Anh mỉm cười, nụ cười vẫn ấm, vẫn chu đáo, vẫn không để lộ một khe hở nào. "Không có gì lạ khi một người ở vị trí của tôi chuẩn bị kỹ trước một cuộc gặp quan trọng."

Câu trả lời hợp lý. Quá hợp lý.

Chính cái sự hợp lý, chu đáo, không một chút sơ hở đó lại khiến tôi thấy bất an hơn là an tâm. Một người đàn ông xa lạ tự dưng xuất hiện đúng lúc gia đình tôi rơi vào khủng hoảng, đưa ra một giải pháp vừa khít với đúng số tiền tôi cần, vừa khít với đúng vấn đề thừa kế của anh ta — như thể cả hai vế của phương trình đã được viết sẵn từ trước, chỉ chờ tôi bước vào ký tên.

"Lại một màn diễn nữa sao?" Tôi buột miệng, không định nói ra thành tiếng.

"Cô nói gì?" Anh nhướng mày, có vẻ không hiểu.

"Không có gì." Tôi lắc đầu, đẩy cảm giác đó xuống đáy lòng. Kiếp trước tôi từng tin một người đàn ông tử tế, chu đáo, biết chăm sóc từng chi tiết nhỏ — rồi chết trong tay chính người đó ngay lúc vừa ngỏ lời yêu. Bài học đó tôi không quên. Nhưng lúc này, tôi không có quyền chọn tin ai hay không tin ai. Bảy ngày, mười hai triệu tệ, và một gia đình sắp phá sản không cho tôi thời gian để nghi ngờ dài dòng.

"Tôi đồng ý," tôi nói, đứng dậy chìa tay ra. "Nhưng nhớ rõ, đây là một nước cờ, không phải một câu chuyện tình yêu. Nếu ông phá vỡ bất cứ điều khoản nào, tôi sẽ rút lui ngay lập tức, bất kể công ty nhà tôi lúc đó ra sao."

Anh bắt tay tôi, cái bắt tay chắc, ấm, đúng mực. "Tôi chấp nhận điều kiện đó."

Tôi rút tay về trước, bước ra khỏi văn phòng không ngoái lại. Sau lưng, tôi nghe tiếng anh gọi trợ lý vào, giọng đã chuyển hẳn sang tông công việc, dứt khoát, lạnh lùng khác hẳn phút trước.

Tôi dừng chân đúng một giây ngoài cửa thang máy, nhìn qua tấm kính phản chiếu văn phòng phía sau. Hàn Tuấn Dật đang đứng quay lưng về phía cửa sổ, điện thoại áp tai, nét mặt không còn một chút ấm áp nào của phút trước đó — chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lẽo, như vừa hoàn tất một thương vụ đã tính toán từ rất lâu.

Chương 4: Đêm Tân Hôn Không Động Phòng

Đám cưới diễn ra đúng mười ngày sau, gọn gàng tới mức không giống bất cứ đám cưới nào tôi từng tưởng tượng thời còn con gái. Không rước dâu, không tiệc lớn, chỉ một buổi đăng ký tại tòa thị chính và một bữa tối riêng với hai bên gia đình ở một nhà hàng kín đáo.

Cha mẹ tôi không hỏi nhiều. Họ chỉ cần biết khoản nợ mười hai triệu đã được xử lý gọn trong vòng bốn mươi tám giờ như lời Hàn Tuấn Dật hứa, công ty thoát khỏi bờ vực phá sản, và con gái họ giờ mang họ nhà chồng trên giấy tờ. Với họ, thế là đủ.

Ở bữa tối, mẹ tôi nắm tay Hàn Tuấn Dật, cảm ơn liên tục, mắt đỏ hoe. "Cảm ơn con đã cứu công ty nhà bác, cảm ơn con đã chịu cưới con Nhiễm nhà bác." Anh chỉ cười, đáp lễ đúng mực, nói vài câu khiêm tốn về việc "duyên số run rủi", khiến cả bàn tin sái cổ đây là một cuộc hôn nhân bình thường, thậm chí còn hơi may mắn. Chỉ có tôi ngồi đó, nhấp từng ngụm trà, biết rõ phía sau nụ cười đó là một bản hợp đồng dày cả chục trang điều khoản.

Về tới căn hộ mới — một căn hộ áp mái rộng thênh thang trên tầng hai mươi tám, nhìn xuống toàn cảnh sông Lâm Thành — tôi đứng giữa phòng khách, chưa kịp quen với việc từ giờ đây là nhà mình.

"Phòng của cô ở cuối hành lang bên trái," Hàn Tuấn Dật nói, cởi cà vạt, treo áo vest gọn gàng lên móc. "Phòng tôi bên phải. Chúng ta thống nhất rồi, tôi sẽ không bước qua ranh giới đó."

"Tốt." Tôi đáp gọn, kéo vali vào phòng mình, không nói thêm.

Đêm đó, tôi nằm trên giường lạ, nhìn trần nhà, không ngủ được. Khoảng nửa đêm, khát nước, tôi ra phòng khách rót nước thì thấy ánh đèn còn sáng trong phòng làm việc cạnh đó.

Cửa mở hờ. Hàn Tuấn Dật vẫn ngồi trước hai màn hình máy tính, cà vạt đã cởi, sơ mi xắn tay áo, gõ phím liên tục, một chồng tài liệu chất bên cạnh ly cà phê đã nguội lạnh.

"Đêm tân hôn mà anh còn làm việc?" Tôi hỏi, không giấu vẻ châm biếm.

Anh ngẩng lên, có chút bất ngờ khi thấy tôi đứng đó, rồi trở lại vẻ bình thản quen thuộc. "Có một thương vụ cần chốt trước sáng mai. Xin lỗi vì tiếng gõ phím làm cô mất ngủ."

"Không phải vì tiếng gõ phím." Tôi xoay ly nước trong tay. "Chỉ là hơi tò mò, kiểu người gì mà cưới vợ xong vẫn ngồi làm việc tới nửa đêm ngay tối đầu tiên."

"Kiểu người biết phân định rạch ròi giữa công việc và cuộc sống riêng," anh đáp, không chút bối rối. "Tôi tưởng đó là điều cô muốn — một cuộc hôn nhân danh nghĩa, không lẫn lộn tình cảm."

Tôi không trả lời được ngay. Anh nói không sai. Đó đúng là điều tôi muốn. Nhưng không hiểu sao, nghe chính miệng anh xác nhận lại, tôi vẫn thấy có gì đó gợn lên trong lòng, một cảm giác khó gọi tên.

"Cô cứ ngủ trước đi," anh nói thêm, mắt đã quay lại màn hình. "Tôi còn phải xong việc này trước khi đối tác bên múi giờ khác vào mạng."

Tôi đứng thêm một lúc ở cửa, nhìn ánh sáng xanh của màn hình hắt lên gương mặt điềm tĩnh của anh, tự hỏi liệu có cuộc hôn nhân danh nghĩa nào mà người trong cuộc không thấy cô đơn dù chỉ một đêm đầu tiên hay không. Rồi tôi gạt câu hỏi đó đi, tự nhắc mình đã chọn con đường này với đôi mắt mở to, không có quyền trách móc bất cứ điều gì nằm ngoài giao kèo ban đầu.

Tôi quay về phòng, không nói thêm câu nào.

Ba tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ cha. Giọng ông vui vẻ khác hẳn hôm trên phà.

"Nhiễm à, công ty ổn hẳn rồi con ạ! Đối tác mới anh Hàn giới thiệu còn tốt hơn cả Hoa Thịnh trước kia — giá cung ứng thấp hơn, thời hạn thanh toán linh hoạt hơn. Bố còn tưởng phải mất cả năm mới gượng lại được, ai ngờ chưa đầy một tháng đã coi như xong hết."

Tôi cúp máy, ngồi lặng một lúc trong phòng làm việc riêng của mình — Hàn Tuấn Dật đã sắp một phòng nhỏ cho tôi ngay từ tuần đầu, dù tôi chưa hề yêu cầu.

Chưa đầy một tháng. Một công ty đứng trên bờ vực phá sản, nợ mười hai triệu tệ, đối tác quay lưng đồng loạt vì tin đồn — vậy mà chỉ trong ba mươi ngày đã ổn định hoàn toàn, còn tốt hơn cả trước khủng hoảng.

Tôi không phải người ngoài ngành. Tôi biết rõ, để xoay chuyển một công ty từ bờ vực phá sản sang ổn định hoàn toàn nhanh như vậy, người đứng sau phải nắm rất rõ tình hình nội bộ công ty nhà tôi — rõ tới mức như đã theo dõi từ trước khi khủng hoảng xảy ra, chứ không phải mới tìm hiểu sau khi tôi mang hồ sơ tới văn phòng anh.

Tôi gạt ý nghĩ đó sang một bên, tự nhủ mình đang suy diễn quá đà vì bản năng dò xét thừa hưởng từ kiếp trước. Một người chồng chu đáo, có năng lực, giải quyết việc nhanh gọn — đó không phải là tội.

Nhưng đêm đó, tôi vẫn nằm thao thức lâu hơn thường lệ, nghe tiếng gõ phím đều đều vọng ra từ phòng làm việc cuối hành lang, tự hỏi rốt cuộc mình đang sống chung nhà với một người chồng tốt bụng thật sự, hay đang ở ngay trong lòng một ván cờ mà mình chưa nhìn ra hết quân.

— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —