Nữ Phụ Ác Bị Đầu Độc Chết, Tỉnh Lại Tôi Cưới Luôn Kẻ Từng Hạ Độc Mình
Chương 11 / 12
Chương 21: Cân Tội
Ba ngày sau cuộc họp cổ đông, tin tức chính thức được công bố rộng rãi trên các trang báo tài chính lớn của thành phố Lâm Thành: Hội đồng quản trị Tập đoàn Hàn Nguyên đã biểu quyết bãi nhiệm chức chủ tịch của Hàn Tuấn Dật với tỷ lệ áp đảo, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ liên quan tới cơ quan quản lý thị trường để điều tra hành vi thao túng cạnh tranh không lành mạnh.
Cổ phiếu công ty giảm mạnh trong phiên giao dịch đầu tuần, hàng loạt cổ đông lớn tuyên bố rút vốn. Một bài phỏng vấn ngắn với đại diện hội đồng quản trị mới được đăng tải, khẳng định công ty sẽ hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra, cam kết minh bạch hóa mọi hoạt động trong tương lai.
Tôi đọc tin đó trong tiệm đồ ăn vặt, vừa đọc vừa pha một ly trà cho khách, cảm giác lạ lùng khi thấy cái tên từng khiến mình mất ăn mất ngủ suốt hai năm giờ chỉ còn là một dòng tin tức lướt qua trên điện thoại.
Lâm Khiết gọi điện báo tin, giọng nhẹ nhõm hẳn so với những cuộc gọi hoảng loạn tuần trước. "Luật sư báo, đơn kiện tôi bị rút lại rồi, chắc anh Hàn không còn tâm trí lo chuyện đó nữa. Tôi cũng vừa nhận được lời mời làm việc từ một công ty tài chính khác, họ nói đánh giá cao việc tôi dám đứng ra làm chứng."
"Chúc mừng chị," tôi nói, mừng thật lòng cho cô. "Chị xứng đáng có một khởi đầu mới đàng hoàng hơn."
Về phần Hàn Tuấn Dật, tôi nghe qua một người quen cũ trong ngành rằng anh đã rời khỏi thành phố Lâm Thành một thời gian, tránh mặt báo chí, đối mặt với quá trình điều tra kéo dài có thể lên tới cả năm.
Cha mẹ tôi gọi điện, giọng vẫn còn chút bàng hoàng sau khi biết toàn bộ sự thật. "Vậy là bao nhiêu năm nay, nhà mình mang ơn nhầm người rồi." Mẹ tôi thở dài. "Không hẳn là mang ơn nhầm," tôi đáp, "chỉ là món ơn đó chưa bao giờ miễn phí như mình tưởng." Cha tôi im lặng một lúc rồi nói thêm, giọng có phần áy náy: "Là lỗi của bố, không cẩn thận tìm hiểu kỹ đối tác mới, để con phải gánh chịu cả một cuộc hôn nhân vì chuyện của bố." "Bố đừng tự trách," tôi nói, giọng nhẹ đi. "Con không hối hận về quãng thời gian đó, vì cuối cùng con cũng tìm được đúng người của mình."
Tôi không cảm thấy hả hê khi nghe tin đó, cũng không cảm thấy thương hại. Chỉ là một cảm giác kết thúc trọn vẹn — anh phải trả giá đúng ở chỗ anh từng dùng để kiểm soát người khác: quyền lực, uy tín, vị trí xã hội. Anh không bị đẩy thành một tội phạm bạo lực, không phải chịu những hình phạt nặng nề vượt quá mức những gì anh đã gây ra, nhưng cũng không còn có thể tiếp tục khoác lên mình chiếc áo "doanh nhân tốt bụng" để che giấu bản chất kiểm soát, chiếm hữu bên trong.
Tối hôm đó, Vệ Tử Hành tới tiệm sau giờ học, mang theo hai phần cơm mua ở quán quen, ngồi cùng tôi ăn tối giữa lúc dọn hàng.
"Chị thấy nhẹ lòng chưa?" Cậu hỏi, nhìn tôi ăn ngon lành hơn hẳn mọi bữa tối căng thẳng suốt mấy tuần qua.
"Nhẹ hơn nhiều," tôi đáp, mỉm cười thật lòng. "Cảm giác như vừa đóng lại một cánh cửa cuối cùng của kiếp trước, để có thể bước hẳn sang một trang mới, không còn vướng bận gì nữa."
"Vậy giờ mình có thể tập trung vào việc của riêng hai đứa mình chưa?" Cậu hỏi, ánh mắt tinh nghịch.
"Được rồi," tôi bật cười, gật đầu. "Từ giờ, không còn phản diện nào để lo nữa. Chỉ còn hai chúng ta, và cái tiệm nhỏ này thôi."
Chúng tôi ngồi ăn hết bữa tối trong không khí nhẹ nhõm hiếm có, bàn về việc mở rộng thêm một góc bán đồ uống mới, về việc cuối tuần này sẽ đi xem một bộ phim mới ra rạp, những dự định nhỏ bé, bình thường, đúng chất một cuộc sống không còn phải đề phòng ai.
Tôi không ngờ, chỉ vài ngày sau buổi tối bình yên đó, cả thế giới tôi đang sống bỗng chốc sụp đổ theo một cách hoàn toàn khác — không phải vì một phản diện nào khác xuất hiện, mà vì chính đôi mắt tôi mở ra, nhìn thấy một trần nhà hoàn toàn xa lạ.
Chương 22: Đèn Tắt
Buổi tối cuối tuần đó, Vệ Tử Hành mời tôi tới căn hộ nhỏ cậu mới thuê gần trường, mừng việc cậu vừa hoàn thành xong bảo vệ đồ án tốt nghiệp.
Căn hộ đơn sơ, chỉ có vài món đồ nội thất cơ bản, nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn một bữa tối tự nấu, dù tay nghề vẫn còn vụng về hơn hẳn tôi, và một chai rượu vang nhẹ mua ở cửa hàng gần đó.
"Chúc mừng cậu tốt nghiệp," tôi nâng ly, cụng nhẹ vào ly cậu.
"Cảm ơn chị đã đồng hành suốt chặng đường này," cậu đáp, ánh mắt ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng nhỏ.
Chúng tôi ngồi trò chuyện tới khuya, về những dự định sắp tới, về công việc cậu vừa nhận được lời mời sau khi ra trường, về việc tiệm đồ ăn vặt của tôi sắp mở thêm chi nhánh thứ hai.
Tới một lúc nào đó, câu chuyện lắng dần, chỉ còn lại sự im lặng ấm áp giữa hai người, ánh mắt cậu nhìn tôi mang một ý nghĩa khác hẳn mọi lần trước.
Cậu đứng dậy, bước lại gần, tắt ngọn đèn chính trong phòng, chỉ để lại ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ khung cửa sổ nơi ánh đèn đường ngoài kia len lỏi qua tấm rèm mỏng.
"Chị tin em chứ?" Cậu hỏi khẽ, giọng run nhẹ.
"Tin," tôi đáp, không chút do dự.
Đêm đó trôi qua trong im lặng ấm áp, không cần lời nào thêm nữa.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong ánh nắng nhẹ len qua khung cửa sổ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc bên cạnh, nghe tiếng Vệ Tử Hành đang lục đục dưới bếp chuẩn bị bữa sáng, tiếng huýt sáo khe khẽ một giai điệu quen thuộc — đúng bài hát cậu từng hát cho tôi nghe lần đầu tiên ở quán karaoke nhỏ năm nào.
Tôi nằm đó thêm một lúc, nhìn trần nhà quen thuộc của căn hộ nhỏ, lòng bình yên tới mức không muốn rời khỏi khoảnh khắc đó thêm một giây nào.
Tôi không biết, đó sẽ là buổi sáng bình yên cuối cùng tôi có được trong "giấc mơ dài" của mình.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 12 →