Hôn Phu Giả Hôn Mê Để Cưới Tôi
Chương 23 / 24
Chương 30: Trăm Tỷ Đổi Một Đời
Một tháng sau đêm súng nổ, tôi đứng trước cửa phòng bệnh viện, nơi Cảnh Trừ vẫn nằm bất động suốt từng ấy ngày, máy móc duy trì sự sống kêu tít tít đều đặn.
Cha tôi, sau vụ phá sản và điều tra gian lận tài chính, đã bị toà tuyên án, tài sản gia đình gần như mất sạch. Uyển Hi cưới vội ông chú goá vợ theo đúng lời trêu chọc giữa tiệc sinh nhật thái tử gia, giờ sống lặng lẽ, không còn ai nhắc tới cái tên từng khuynh đảo cả giới thượng lưu Lâm Thành.
Tôi không cần dự phần vào những chuyện đó nữa. Phần đời đó, tôi đã khép lại theo đúng cách tôi muốn từ buổi chiều nhờ ông ngoại ra tay đúng thời điểm.
Tôi bước vào phòng bệnh, ngồi xuống ghế cạnh giường Cảnh Trừ, nhìn gương mặt anh bình thản lạ thường, không còn chút căng thẳng hay dằn vặt như những ngày cuối cùng trước khi anh bóp cò.
"Tôi tới để nói lời từ biệt." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không còn chút dao động nào. "Không phải vì hận anh. Cũng không phải vì tha thứ trọn vẹn. Chỉ là, tôi cần khép lại chuyện này, cho cả anh lẫn cho chính tôi."
Tôi im lặng một lúc, nhìn màn hình theo dõi nhịp tim đều đặn hiện trên máy.
"Suốt bao năm, tôi bị coi là điềm gở trong chính gia đình mình, từ ngày mẹ tôi mất đúng lúc cha đưa các người về sống chung." Tôi nói tiếp, giọng chậm rãi như đang tổng kết lại cả một quãng đời dài. "Anh cũng từng lợi dụng đúng vết thương đó để tự cho phép mình vô tâm với tôi, nghĩ tôi đủ mạnh mẽ để không cần ai thương thật lòng. Tôi từng tin điều đó về chính mình, một thời gian rất dài."
Tôi đứng dậy, khẽ đặt tay lên bàn tay lạnh của anh một lần cuối.
"Nhưng hoá ra," tôi nói, giọng nhẹ hẳn, "người từng bị cả nhà xem là điềm gở, cuối cùng lại là người được chờ đợi thật lòng và âm thầm nhất suốt mười sáu năm, bởi một người tôi còn chưa từng biết mặt cho tới gần đây."
Tôi rời phòng bệnh, không ngoái lại lần nào nữa.
Ba ngày sau, đám cưới chính thức của tôi và Diễn Xuyên được tổ chức lại, vẫn tại khu vườn nhà họ Hoắc, lần này không một biến cố nào xen vào giữa chừng. Tôi mặc lại đúng bộ áo cưới màu đỏ thêu chỉ vàng, bước từng bước chậm rãi trên lối hoa, tay nắm chặt tay Diễn Xuyên đứng đợi sẵn nơi cuối lối đi, ánh mắt anh sáng rực một cách bình yên tôi chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
"Cảm ơn em đã chờ đủ lâu để tin anh." Anh nói khẽ, chỉ đủ hai chúng tôi nghe thấy giữa tiếng nhạc lễ vang lên.
"Cảm ơn anh đã chờ đủ lâu để em kịp tin." Tôi đáp lại, khoé mắt cay nhẹ nhưng nụ cười trên môi không hề gượng gạo.
Buổi lễ diễn ra trọn vẹn, không một tiếng ồn ào phá đám, không một bóng dáng nào chen ngang giữa chừng. Bà Hoắc đứng hàng ghế đầu, mỉm cười gật đầu với tôi như đang chúc mừng cho cả một lời hứa cũ giữa hai người bạn thân đã được thực hiện trọn vẹn sau bao năm. Tống Diên đứng phía sau, ánh mắt điềm đạm nhưng ánh lên một tia nhẹ nhõm thật sự, như người vừa hoàn thành xong nhiệm vụ mình gánh vác suốt mười sáu năm.
Tối đó, sau khi khách khứa ra về hết, tôi ngồi bên Diễn Xuyên trong phòng riêng, anh lấy ra chồng thư cũ, đưa cho tôi giữ trọn bộ.
"Từ giờ, những lá thư này là của em." Anh nói, giọng ấm áp. "Coi như lời hứa mười sáu năm, cuối cùng cũng được trao tận tay đúng người."
Tôi cầm chồng thư, siết nhẹ tay anh, không nói thêm lời nào, chỉ để sự im lặng đó thay cho một lời đáp trọn vẹn nhất.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 24 →