Ký Hợp Đồng Hôn Nhân Giả 5 Tỷ, Đối Phương Trả Giá Gấp Mười Ngay Tại Chỗ
Chương 8 / 8
Chương 15: Chín Giờ Ba Mươi
Đúng chín giờ ba mươi, tiếng chuông mở phiên vang lên khắp khán phòng.
Tôi đứng sát bảng điện tử lớn, mắt dán vào mã cổ phiếu Tiêu Thị Holdings. Sau khi tin Chử Chí Viễn bị lật tẩy và cách chức lan khắp các bản tin trực tuyến chỉ trong vài phút, dòng tiền đổ vào mạnh chưa từng thấy — rủi ro pháp lý vừa được gỡ bỏ công khai, nhà đầu tư không còn lý do gì để chần chừ.
Cổ phiếu tăng liên tục, chạm biên độ trần chỉ sau mười lăm phút giao dịch đầu tiên.
Tôi mở nhanh bảng tính vốn hóa trên điện thoại, tay hơi run khi gõ những con số cuối cùng.
Hai trăm lẻ ba tỷ tệ.
Vượt mốc cược. Tôi thắng.
Xung quanh tôi, tiếng vỗ tay và tiếng reo hò của các cổ đông vang lên, xen lẫn tiếng máy ảnh chớp liên tục. Amy chạy tới ôm chầm lấy tôi, giọng nghẹn lại vì xúc động.
"Chị Đường, mình thắng thật rồi!" Cô reo lên.
Anh Kiệt gọi tới ngay sau đó, giọng phấn khích hiếm thấy. "Chị Đường, khoản đồng đầu tư từng lỗ sáu trăm triệu hôm trước, giờ lãi gấp ba lần số đó rồi!"
"Chốt một nửa, giữ lại một nửa." Tôi đáp, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Đừng tham."
Tôi cười, lần đầu tiên trong nhiều tuần cảm thấy nhẹ nhõm hoàn toàn, không còn một sợi lo lắng nào vướng lại.
Điện thoại tôi rung, cuộc gọi video từ Tiêu Tự Thâm. Tôi bắt máy ngay, bước ra hành lang vắng người để nghe cho rõ.
"Anh thấy rồi." Giọng anh vang lên, có tiếng ồn nhẹ phía sau, khác hẳn tiếng động cơ máy bay trước đó. "Vừa đáp xuống đường băng, đang lăn bánh vào cổng."
"Hai trăm lẻ ba tỷ." Tôi nói, giọng vẫn còn chút run vì phấn khích. "Anh thua cược rồi, Tiêu tổng."
"Anh biết." Anh cười qua màn hình, đứng dậy khỏi ghế, bước ra giữa lối đi hẹp của khoang máy bay, trước ánh mắt ngơ ngác của vài hành khách còn lại và tiếp viên đứng gần đó. "Nhưng anh chưa bao giờ định thua theo cách anh nghĩ cô tưởng đâu."
Anh rút từ túi áo trong ra một hộp nhỏ bọc nhung, mở nắp trước camera. Bên trong không phải nhẫn, mà là một tờ chứng nhận chuyển nhượng cổ phần, ép nhựa cẩn thận.
"Mười hai phần trăm cổ phần Vân Lan Capital tại Tiêu Thị Holdings." Anh nói, giọng trầm xuống, nghiêm túc hơn mọi lần trước đó. "Cùng mười hai phần trăm anh từng dùng để xoay chuyển biểu quyết hôm anh giả vờ ngồi xe lăn ấy. Lúc đó anh dùng nó để bảo vệ em. Giờ anh trao hẳn quyền sở hữu, không phải để bảo vệ em nữa — mà vì anh muốn em thật sự có một phần trong mọi thứ anh đang xây, không phải trên giấy hôn nhân hình thức, mà trên giấy thật."
Tôi đứng lặng người, tay ôm lấy điện thoại, không nói được câu nào ngay lập tức. Tôi nhớ lại buổi tối ký hợp đồng năm tỷ ở nhà hàng tầng 68, lúc đó tôi chỉ nghĩ mình vừa thoát được một bàn thua, chưa từng nghĩ con số đó sẽ dẫn tới khoảnh khắc này.
"Đây gọi là gì?" Tôi hỏi, giọng khàn đi. "Phần thưởng vì thắng cược à?"
"Gọi là phần sính lễ cuối cùng." Anh quỳ một gối xuống ngay giữa lối đi máy bay, trước ống kính điện thoại đang chĩa vào anh, trước ánh mắt sững sờ của mọi người xung quanh. "Đường Tịnh, hợp đồng hôn nhân của chúng ta còn vài tháng nữa mới hết hạn. Nhưng anh không muốn chờ tới lúc đó mới hỏi em câu này bằng một tờ giấy khác."
Tôi cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn bất cứ khoảnh khắc nào trong suốt vụ cược ba mươi ngày vừa qua.
"Lấy anh thật, không phải vì hợp đồng, không phải vì con số nào cả." Anh nói, ánh mắt qua màn hình không rời khỏi tôi một giây. "Chỉ vì anh muốn em ở cạnh anh, sau khi mọi điều khoản đều đã hết hạn."
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên từ những hành khách xung quanh anh trên máy bay, ai đó huýt sáo cổ vũ. Tôi đứng giữa hành lang sàn giao dịch, nước mắt bất chợt dâng lên, không kịp ngăn lại.
Tay tôi run nhẹ, suýt làm rơi điện thoại. Ở đầu dây bên kia, tôi nghe cả tiếng một em bé trên máy bay hỏi mẹ nó tại sao chú kia lại quỳ xuống giữa lối đi.
"Anh định cầu hôn tôi qua điện thoại, giữa lối đi máy bay, trước mặt cả khoang hành khách xa lạ?" Tôi hỏi, giọng vừa cười vừa nghẹn.
"Anh định làm chuyện đó ở bất cứ đâu, miễn là đúng lúc." Anh đáp, nụ cười trên môi không giấu được sự hồi hộp thật sự lần đầu tiên tôi thấy ở anh. "Trả lời anh đi, Đường Tịnh."
Tôi nhìn màn hình, nhìn gương mặt anh đang quỳ giữa lối đi hẹp cách tôi không biết bao nhiêu cây số, nhìn tờ chứng nhận cổ phần vẫn còn mở trong hộp nhung.
"Đồng ý." Tôi nói, giọng run nhưng chắc chắn. "Nhưng anh phải xuống máy bay trước đã, tôi không nhận lời cầu hôn qua màn hình đâu, Tiêu Tự Thâm."
Anh bật cười, đứng dậy, gật đầu. "Hai mươi phút nữa, anh ra tới cổng đến."
Cuộc gọi kết thúc. Tôi đứng một mình giữa hành lang, tay áp lên ngực, cố giữ nhịp thở đều lại trước khi bước trở vào khán phòng, nơi các cổ đông vẫn đang ăn mừng con số hai trăm lẻ ba tỷ tệ vừa xác lập.
Amy chạy tới, thấy mắt tôi còn ướt, hoảng hốt. "Chị Đường, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì." Tôi lau vội khóe mắt, cười. "Chuẩn bị xe, chúng ta ra sân bay đón anh Tiêu."
Chương 16: Không Điều Khoản Hủy
Sân bay quốc tế Giang Thành đông nghẹt phóng viên khi xe tôi vừa dừng trước cửa ga đến.
Tin tức về vụ lật tẩy Chử Chí Viễn, cú thắng cược hai trăm lẻ ba tỷ, và cả đoạn video cầu hôn giữa lối đi máy bay do một hành khách quay lại tung lên mạng, đã lan khắp các trang tin chỉ trong chưa đầy một tiếng. Không ai bảo ai, cánh phóng viên tài chính lẫn giải trí đều đổ dồn về sân bay, chờ đúng khoảnh khắc Tiêu Tự Thâm bước ra.
Tôi đứng sau hàng rào an ninh tạm dựng, tim đập nhanh hơn cả lúc đứng giữa khán phòng sàn giao dịch sáng nay.
Cửa ga đến mở ra. Tiêu Tự Thâm bước ra, vẫn bộ vest nhàu từ chuyến bay dài, tay kéo một chiếc vali nhỏ, mắt tìm tôi giữa đám đông ống kính ngay lập tức.
Anh phớt lờ toàn bộ câu hỏi dồn dập từ đám phóng viên, đi thẳng tới chỗ tôi, đặt vali xuống, nắm lấy tay tôi trước hàng chục ống kính đang chĩa vào cả hai.
"Anh Tiêu, xin cho biết đoạn video cầu hôn trên máy bay có phải sự thật không ạ?" Một phóng viên chen lên hàng đầu, giơ micro.
"Sự thật." Anh đáp, không chút do dự, quay sang nhìn tôi. "Và tôi muốn nhân dịp này, nói lại công khai, đàng hoàng, không qua màn hình nào nữa."
Anh quay lại phía ống kính, giọng vang rõ để tất cả cùng nghe.
"Năm tháng trước, tại một bàn đàm phán, cô ấy định giá cuộc hôn nhân này năm tỷ tệ. Tôi gạch bỏ con số đó, viết lại gấp mười — năm mươi tỷ." Anh siết nhẹ tay tôi. "Lúc đó tôi nghĩ mình đang trả một cái giá đủ lớn để mua một hợp đồng an toàn cho cả hai. Tôi đã sai."
Đám đông phóng viên im lặng, chờ anh nói tiếp.
"Lần này, tôi không mặc cả nữa." Anh nhìn thẳng tôi, không còn để ý tới ống kính xung quanh. "Tôi trả cả đời, không kèm điều khoản hủy, không kèm thời hạn một năm nào cả."
Tôi cảm thấy mắt mình cay lên, không phải vì ống kính, mà vì câu nói vừa rồi chạm đúng vào chỗ tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được — một lời hứa không định giá bằng bất cứ con số nào.
"Còn một điều nữa tôi muốn nói rõ, trước tất cả mọi người ở đây." Anh tiếp tục, giọng chắc nịch. "Hai năm nay, Đường Tịnh một mình gánh khoản lỗ ba tỷ tệ quỹ Đường Thị để lại từ cha cô ấy, giấu kín không dám nói với ai, sợ bị coi là kẻ kế nghiệp thất bại."
Tôi khựng người, không ngờ anh sẽ nhắc tới chuyện này giữa đám đông phóng viên thế này.
"Cô ấy không thất bại." Anh nói, ánh mắt kiên định. "Cô ấy một mình xoay xở, bảo vệ toàn bộ nhà đầu tư của quỹ suốt hai năm, không để một ai bị thiệt hại vì khoản lỗ đó, mà không cần ai giúp, không cần ai biết. Nếu có gì đáng tự hào công khai, thì đó chính là chuyện này, không phải chuyện gì khác."
Vài phóng viên quay sang tôi, chờ phản ứng. Tôi hít một hơi, ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nói ra sự thật đã giấu kín suốt hai năm trước toàn bộ giới truyền thông.
"Đúng vậy." Tôi nói, giọng không còn run nữa. "Ba tỷ tệ, khoản lỗ cha tôi để lại. Tôi giấu vì sợ, giờ tôi không sợ nữa."
Đám đông vỗ tay rải rác, vài phóng viên tài chính lâu năm gật gù, ánh mắt nhìn tôi đã khác hẳn so với những gì họ từng viết trên mặt báo hai năm qua.
Amy đứng phía sau đám đông, lau vội khóe mắt, cười toe toét.
"Vậy," Tiêu Tự Thâm quay sang tôi, bỏ qua hết ống kính xung quanh, giọng chỉ còn dành cho riêng tôi, "em đồng ý cưới anh thật chưa, Đường Tịnh? Lần này anh cần câu trả lời ngay tại đây, không qua điện thoại."
Tôi nhìn anh, nhìn đám đông ống kính vây quanh, nhìn cả một quãng đường dài từ bàn hợp đồng năm tỷ tới đây.
"Đồng ý." Tôi nói, để anh kéo tôi vào một vòng ôm thật giữa sân bay, trước ống kính của toàn bộ giới truyền thông Giang Thành.
Ba tháng sau, lễ cưới chính thức diễn ra tại chính khán phòng sàn giao dịch, nơi tấm bảng điện tử từng hiển thị con số hai trăm lẻ ba tỷ giờ đổi thành dòng chữ chúc mừng đơn giản.
Cô Đổng, người từng gửi phong bì ẩn danh, được mời tới dự với tư cách khách danh dự — lần đầu tiên sau nhiều năm bà xuất hiện công khai tại một sự kiện của tập đoàn. Vụ án Chử Chí Viễn, theo tin từ luật sư, đã chính thức bị khởi tố tội biển thủ tài sản và thao túng thị trường chứng khoán, chờ ngày ra tòa.
Tôi đứng trước gương, khoác chiếc váy cưới, tay cầm tờ hợp đồng hôn nhân hình thức cũ đã hết hiệu lực từ lâu, gấp lại cẩn thận, cất vào một ngăn tủ riêng — không phải để xóa đi, mà để giữ lại, như một minh chứng cho việc mọi thứ bắt đầu từ một con số lạnh lùng, nhưng không nhất thiết phải kết thúc như vậy.
Amy gõ cửa, thò đầu vào. "Chị Đường, tới giờ rồi."
Tôi gật đầu, bước ra, nơi Tiêu Tự Thâm đang đứng đợi cuối hành lang, không còn vest công sở, mà là một bộ lễ phục, nụ cười trên môi không còn chút toan tính nào của những ngày đầu gặp gỡ.
"Sẵn sàng chưa, Đường tổng?" Anh hỏi, giơ tay ra.
"Sẵn sàng." Tôi đặt tay mình vào tay anh, bước đi, không một điều khoản nào ràng buộc, không một thời hạn nào cần tính tới nữa.
Anh Kiệt và cả đội quỹ Đường Thị đứng thành hàng phía xa, vỗ tay khi tôi đi ngang qua. Amy đứng ngay đầu hàng, tay run run cầm bó hoa, mắt đỏ hoe.
HẾT.
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
— Hết —
Xem truyện khác →