Con Tôi Vừa Sinh Đã Bị Người Yêu Cũ Nhận Vơ, Cha Ruột Lại Là Bố Anh Ta
Chương 7 / 9
Chương 7
Sảnh tiệc vẫn chưa hết xôn xao sau màn đuổi việc và hủy hôn công khai. Vài người khách còn nán lại, không phải vì tò mò rẻ tiền, mà vì linh cảm chuyện chưa dừng ở đó — gương mặt Hoắc Dật lúc này không giống một kẻ đã chịu thua, mà giống một con thú bị dồn vào góc tường, sẵn sàng cắn lại bất cứ ai đứng gần nhất.
Quả nhiên, chỉ vài giây sau khi cha mình dứt lời, Hoắc Dật lấy lại được giọng, đôi mắt đỏ ngầu quét khắp sảnh như đang tìm một chỗ bấu víu cuối cùng.
Khương Nhiễm nép sau lưng anh, không còn dám lên tiếng bênh vực nữa sau câu "im miệng" lạnh lùng vừa rồi, chỉ siết chặt tay anh, ánh mắt đảo quanh sảnh tìm đường lui nhưng không tìm được lối nào — bảo vệ đã lặng lẽ đứng chắn hết các cửa ra vào theo lệnh của Hoắc Chấn Dương từ trước.
"Bằng chứng đâu mà cha dám nói chắc như vậy?" Anh gằn giọng, cố vực dậy chút uy thế còn sót lại. "Một cuộc gọi điện thoại, một tờ giấy đăng ký kết hôn ở nước ngoài không ai kiểm chứng được — cha định lấy những thứ đó để phủ nhận đứa con tôi tin chắc là của mình sao?"
"Con muốn bằng chứng?" Hoắc Chấn Dương nhìn thẳng vào con trai, giọng không hề nao núng, đôi mắt lạnh như đã lường trước phản ứng này từ lâu. "Được. Ngay tại đây, trước mặt tất cả mọi người."
Ông quay sang một người trợ lý đứng gần đó, ra lệnh gọi đội xét nghiệm y tế đang chờ sẵn ở tầng dưới — thực ra ông đã chuẩn bị trước, phòng trường hợp Hoắc Dật ngoan cố tới cùng không chịu tin lời nói suông.
"Xét nghiệm ADN, công khai." Hoắc Dật gào lên, giọng đầy thách thức, cố lấy lại chút thể diện cuối cùng trước đám đông đang dồn hết ánh mắt về phía mình. "Được, làm luôn đi, để xem ai mới là kẻ bịa chuyện, để mọi người ở đây thấy rõ sự thật!"
Tôi nhìn anh, không một chút do dự.
"Được." Tôi đáp thẳng thừng, không cần suy nghĩ thêm giây nào.
Sự dứt khoát của tôi khiến Hoắc Dật khựng lại một nhịp, ánh mắt thoáng qua một tia hoang mang không giấu nổi, như thể anh vừa nhận ra sự tự tin của tôi không giống một kẻ đang cố che giấu điều gì. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong suốt buổi tối hôm đó, một hạt mầm nghi ngờ thật sự len vào đầu anh — rằng có khi nào chính anh mới là người đang sai.
Quy trình lấy mẫu diễn ra nhanh gọn ngay tại một góc sảnh được che chắn tạm bằng bình phong, có nhân viên y tế của bệnh viện đối tác tới xử lý tại chỗ theo yêu cầu của Hoắc Chấn Dương. Đám đông vẫn đứng nguyên vị trí, không ai bỏ về, tất cả im lặng chờ đợi, tiếng nhạc nền cũng đã tắt hẳn từ lúc nào.
Trong lúc chờ kết quả, Khương Nhiễm đứng nép sát Hoắc Dật, giọng nhỏ hẳn lại, có phần hoảng sợ thật sự lần đầu tiên kể từ lúc tôi gặp cô ta: "Dật ca, hay là mình đừng làm nữa, thôi bỏ qua chuyện này đi có được không?" Hoắc Dật gạt tay cô ra, ánh mắt vẫn dán chặt vào khu vực lấy mẫu, như thể chỉ cần kết quả khác đi, mọi thứ vừa sụp đổ sẽ tự động dựng lại như cũ. Tôi đứng cách đó không xa, im lặng quan sát, không nói thêm lời nào — có những sự thật, để nó tự phơi bày còn hiệu quả hơn bất cứ lời tranh cãi nào.
Hoắc Chấn Dương đứng cạnh tôi suốt thời gian chờ đợi, không nói gì, chỉ khẽ nắm tay tôi mỗi khi thấy tôi hơi run. Tôi nhìn quanh sảnh, thấy vài người khách đã lặng lẽ rút điện thoại quay lại toàn bộ diễn biến — không phải để hóng chuyện rẻ tiền, mà có lẽ vì hiểu đây sẽ là một câu chuyện đáng nhớ trong giới làm ăn ở Giang Thành nhiều năm sau vẫn còn được nhắc lại.
Hai mươi phút sau, kết quả được đọc công khai qua hệ thống loa của sảnh tiệc, giọng người đọc kết quả bình thản, đúng chuẩn:
"Xác suất huyết thống giữa ông Hoắc Chấn Dương và bé trai — 99,9999%. Kết luận: quan hệ cha con ruột thịt được xác nhận."
Cả sảnh lặng đi rồi lại rộ lên tiếng xì xào không ngớt. Hoắc Dật đứng chết trân, môi mấp máy không thốt ra được lời nào, cả người như sụp xuống ngay tại chỗ, hai tay buông thõng.
Tôi bước tới trước mặt anh, không nói thêm một lời giải thích nào nữa, giơ tay tát thẳng vào má anh một cái, tiếng "bốp" vang giòn trong không gian tĩnh lặng, rồi cái thứ hai tiếp theo ngay sau đó.
"Cái này," tôi nói, giọng lạnh và rõ ràng, "là thay cho đêm tôi bị anh đạp ngã trước cửa phòng cấp cứu, bị bỏ mặc ngoài cổng bệnh viện cả đêm không một ai đoái hoài. Cái kia, là thay cho đứa con tôi suýt chết vì cô vị hôn thê của anh, và vì anh chưa từng một lần đứng ra bảo vệ nó."
Hoắc Dật không dám phản ứng lại, chỉ đứng im, một bên má đỏ ửng hằn rõ dấu tay, mắt cụp xuống không dám nhìn thẳng vào tôi nữa.
Tôi nhìn anh một lúc, cố tìm trong lòng mình một chút gì đó còn sót lại của ba năm từng bên nhau — một kỷ niệm đẹp, một khoảnh khắc chân thành nào đó đáng để tiếc nuối. Nhưng lạ thay, tôi không tìm thấy gì cả, chỉ có một khoảng trống nhẹ tênh, như thể quãng thời gian đó thuộc về một người khác, không phải tôi của hiện tại đang đứng đây với con trai bé bỏng cần được bảo vệ.
"Còn một chuyện nữa, tôi cần nói thẳng ra ngay lúc này, đứng giữa đây, để không ai còn hiểu lầm gì thêm." Tôi quay sang phía đám đông, giọng vang rõ ràng, không run một chút nào. "Trước khi chia tay, Khương Nhiễm từng tung tin tôi cố tình bám lấy Hoắc Dật vì tiền, gài bẫy anh ta để moi tiền gia tộc họ Hoắc. Tôi xin nói rõ, mọi khoản quà, mọi khoản tiền anh ta từng đưa tôi trong thời gian chúng tôi quen nhau, tôi đã hoàn trả đầy đủ ngay hôm phát hiện anh ta ngoại tình — có biên nhận chuyển khoản đầy đủ, tôi sẵn sàng công khai nếu ai còn nghi ngờ điều gì. Tôi chưa từng nợ ai một đồng ân tình nào hết, và cũng chưa bao giờ cần dùng một đứa trẻ để mưu cầu điều gì cả."
Không ai lên tiếng phản bác. Gia đình họ Khương, đứng ở góc sảnh từ đầu tới giờ, cuối cùng cũng không chịu nổi ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình, vội vàng bước tới lôi Khương Nhiễm ra khỏi sảnh trong tủi hổ, không kịp nói thêm một lời biện minh nào, chỉ nghe tiếng mẹ cô ta rít lên nhỏ "về nhà rồi tính".
Cha của Khương Nhiễm, một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, trước khi rời đi còn quay lại cúi đầu xin lỗi Hoắc Chấn Dương một câu ngắn gọn, giọng đầy ngượng ngùng: "Chuyện của con gái tôi, tôi xin lỗi ông. Về việc hợp tác làm ăn, tôi hiểu ông đã quyết, gia đình tôi không có ý kiến gì thêm." Ông ta hiểu rõ, giữa lúc con gái mình vừa bị phơi bày hành vi ác độc trước cả trăm nhân chứng, có tranh cãi thêm cũng chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn.
Lễ đính hôn coi như tan vỡ hoàn toàn ngay tại chỗ, hoa tươi và nến thơm vẫn còn nguyên trên bàn tiệc nhưng không còn ai buồn để ý tới nữa. Nhân viên khách sạn lặng lẽ bắt đầu dọn dẹp một góc bàn, có lẽ đã quen với việc đôi khi những buổi tiệc lớn kết thúc không như kịch bản.
Hoắc Chấn Dương bước tới bên tôi, nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt lạnh lùng lúc nãy giờ đã dịu hẳn xuống thành một thứ gì đó ấm áp tôi chưa từng thấy ở ông từ trước tới nay, dù mới gặp ông lần đầu trực tiếp.
"Em ổn không?" Anh khẽ hỏi, chỉ đủ hai người nghe, tay vòng qua vai tôi đỡ lấy — mãi tới lúc này cơn run rẩy dồn nén suốt từ đêm qua mới thật sự bung ra, hai chân tôi muốn khuỵu xuống.
"Ổn rồi." Tôi đáp, giọng khàn đi vì vừa dùng hết sức bình sinh cho màn đối chất vừa rồi. "Chỉ là hơi mệt."
"Về nhà thôi." Ông nói, giọng nhẹ hẳn, bàn tay khẽ nắm lấy tay tôi. "Con đang đợi mẹ."
Chương 8
Sau lễ đính hôn tan vỡ, tin tức lan nhanh khắp giới kinh doanh Giang Thành. Vài tờ báo mạng chuyên đưa tin hào môn giật tít về vụ "thiếu gia tập đoàn họ Hoắc nhận vơ con của cha mình", kèm theo đoạn video camera an ninh không hiểu vì sao cũng bị rò rỉ ra ngoài, có lẽ do một vị khách nào đó quay lại màn hình lớn tối hôm ấy. Tôi không để tâm nhiều tới những bình luận trái chiều bên dưới, chỉ tập trung chăm con, tin rằng thời gian sẽ khiến mọi chuyện lắng xuống.
Ba tuần sau, cuộc sống của tôi dần trở lại nhịp bình thường, hay đúng hơn là một thứ bình thường mới, ấm áp hơn bất cứ điều gì tôi từng có trước đây. Bảo Bảo đã được xuất viện, tăng cân đều mỗi tuần bác sĩ tái khám đều gật gù hài lòng, tiếng khóc mỗi đêm giờ nghe như một bản nhạc tôi chưa bao giờ thấy phiền dù có mất ngủ tới đâu. Hoắc Chấn Dương thu xếp công việc, dành phần lớn thời gian ở nhà cùng hai mẹ con, tự tay pha sữa, tự tay thay tã, một hình ảnh trái ngược hoàn toàn với lời đồn "lạnh lùng tuyệt tình" mà người ngoài vẫn gán cho ông suốt nhiều năm qua kể từ khi vợ cả mất.
Đúng ngày sinh nhật Hoắc Chấn Dương, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, mời vài đối tác thân tín tới chung vui, không phô trương như những buổi tiệc lớn của gia tộc họ Hoắc trước đây mà ông từng kể lại cho tôi nghe với vẻ chán ngán. Không khí ấm cúng, giản dị, bàn ăn bày biện vừa đủ, nến sinh nhật lung linh trên chiếc bánh kem Bảo Bảo cũng được bế ra ngắm nghía một lúc trước khi ngủ thiếp đi trong lòng bà vú nuôi.
Giữa chừng bữa tiệc, cửa nhà bất ngờ có tiếng chuông.
Tôi ra mở, sững người khi thấy Hoắc Dật và Khương Nhiễm đứng đó, ăn mặc chỉnh tề, tay xách một hộp quà bọc giấy bóng cẩn thận.
"Tới chúc mừng sinh nhật cha thôi." Hoắc Dật nói, giọng cố giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lấm lét không giấu được sự bất an, tay siết chặt quai hộp quà tới trắng cả các đốt ngón tay.
Khương Nhiễm đứng cạnh anh, khoác một chiếc váy đơn giản hơn hẳn hôm lễ đính hôn, không còn vẻ kiêu kỳ ngày trước, chỉ cúi đầu chào tôi một câu xã giao rồi im lặng. Tôi nhận ra, cả hai người trước mặt tôi lúc này không còn là cặp đôi ngạo mạn từng hắt nước đá lên người tôi mấy tháng trước — cuộc sống sau đám cưới vội vàng dưới sức ép gia đình rõ ràng không dễ dàng gì với họ.
Tôi biết sau lần bị vả mặt công khai ở lễ đính hôn, hai người này đã âm thầm làm một đám cưới nhỏ, không kèn không trống, phần vì gia đình hai bên ép buộc để tránh scandal lan rộng thêm sau vụ camera an ninh, phần vì Khương Nhiễm không muốn mang tiếng "hôn ước tan vỡ" lâu hơn nữa trước mặt bạn bè.
Nghe nói đám cưới đó tổ chức vội vàng tại một nhà hàng nhỏ, không mời được bao nhiêu khách, khác một trời một vực so với lễ đính hôn hoành tráng từng bị chính họ phá hỏng mấy tháng trước. Tin đồn trong giới quen biết của Hoắc Chấn Dương lan tới tai tôi qua vài câu chuyện phiếm của khách khứa, ai nấy đều tỏ ra không mấy bận tâm, coi đó như một cái kết hợp lý cho một mối quan hệ bắt đầu bằng sự phản bội.
Tôi định ngăn lại, nhưng Hoắc Chấn Dương từ trong nhà bước ra, nhìn con trai một lúc, gương mặt không lộ rõ cảm xúc gì, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu cho vào, có lẽ vẫn còn một phần tình cha con nào đó chưa dứt hẳn được dù đã tuyên bố lạnh lùng tới đâu.
Hoắc Dật bước vào nhà, ánh mắt đảo quanh phòng khách một lượt, dừng lại rất lâu ở chiếc nôi đặt Bảo Bảo, môi mím chặt không nói gì. Tôi không biết anh đang nghĩ gì trong đầu lúc đó, chỉ thấy dáng vẻ anh khác hẳn sự ngạo mạn từng có mấy tháng trước, có phần chùng xuống, mệt mỏi hơn nhiều so với tuổi.
"Anh không lo họ lại gây chuyện sao?" Tôi khẽ hỏi khi hai người đã vào phòng khách, giọng chỉ đủ cho anh nghe.
"Để xem nó đã học được gì chưa." Hoắc Chấn Dương đáp, mắt vẫn dõi theo bóng con trai. "Nếu vẫn như cũ, anh sẽ không nương tay lần nữa."
Tôi gật đầu, không hỏi thêm. Tôi hiểu, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng ông âm thầm dành cho Hoắc Dật, dù ngoài miệng không bao giờ thừa nhận.
Bữa tiệc tiếp tục, nhưng không khí đã khác hẳn, có phần gượng gạo hơn. Khương Nhiễm ngồi cạnh Hoắc Dật, cười nói với vài vị khách, cố tỏ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra ở lễ đính hôn trước đó, dù ánh mắt vài người vẫn còn dè dặt khi nhìn sang cô ta.
Tôi bưng một đĩa trái cây ngang qua, nghe loáng thoáng Khương Nhiễm đang than thở với một vị khách nữ về chuyện đám cưới vội vã của mình, giọng cố tỏ ra nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự cay đắng: "Cưới gấp quá nên cũng chẳng kịp chuẩn bị gì nhiều, chỉ mong sau này ổn định rồi làm lại một tiệc cho đàng hoàng." Vị khách kia chỉ ừ hử cho qua chuyện, ánh mắt lảng đi chỗ khác, rõ ràng không mấy mặn mà muốn tiếp lời.
Đến lúc mọi người quây quần bên bàn tiệc chuẩn bị cắt bánh, bà vú nuôi bế Bảo Bảo ra cho mọi người xem mặt, tiếng khen ngợi rộ lên khắp phòng, ai nấy đều xúm lại trầm trồ đôi mắt to tròn giống hệt Hoắc Chấn Dương của thằng bé.
"Nhìn cái trán này, giống ông chủ như đúc." Một vị khách lớn tuổi cười lớn, giơ tay khẽ chạm vào má Bảo Bảo. "Có phúc mới sinh được thằng cháu đích tôn kháu khỉnh thế này."
Hoắc Chấn Dương đứng cạnh, gương mặt hiếm khi lộ rõ niềm vui đến vậy, tay đỡ lấy con từ bà vú nuôi, bế lên cao một chút cho mọi người xem rõ hơn. Cả căn phòng rộn tiếng cười, không khí ấm áp lan tỏa, đến mức tôi gần như quên mất sự có mặt gượng gạo của hai vị khách không mời đứng lặng lẽ ở góc phòng.
Khương Nhiễm liếc nhìn đứa bé, môi cong lên một nụ cười nhạt, cố tình nói đủ to cho vài người gần đó nghe thấy, giọng như đang bông đùa vô hại nhưng ẩn ý rõ ràng:
"Ơ, sao nhìn chẳng giống bố tí nào nhỉ. Con nhà ai bế nhầm vào đây không biết, chứ ADN với chả xét nghiệm, biết đâu lại nhầm phòng thí nghiệm."
Cả bàn tiệc chợt im lặng, vài người nhìn nhau ngỡ ngàng. Tôi nhìn cô ta, không tin nổi sau tất cả những gì đã xảy ra — kết quả xét nghiệm công khai giữa cả trăm người, đoạn camera an ninh phát trên màn hình lớn — cô ta vẫn giữ nguyên cái thói mặt dày vô sỉ đó, như thể chưa từng bị vả mặt lần nào.
Tôi không nhịn, không cần rào trước đón sau, bước tới tát thẳng một cái, tiếng vang khô khốc cắt ngang không khí bữa tiệc.
"Cô đã bị vả một lần chưa đủ tỉnh à?" Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng không giấu nổi sự khinh bỉ. "Kết quả ADN đã đọc công khai trước cả trăm người ở lễ đính hôn, cô còn định giở trò này tới bao giờ, ngay trong nhà tôi, trước mặt khách khứa của chồng tôi?"
Khương Nhiễm ôm má, mắt trợn lên đầy phẫn nộ nhưng không dám phản ứng lại giữa nhà người khác, chỉ liếc sang Hoắc Dật cầu cứu. Vài vị khách ngồi gần đó im lặng nhìn nhau, có người khẽ lắc đầu, rõ ràng đã nghe được câu mỉa mai vừa rồi và không đứng về phía cô ta.
Một vị khách ngồi cạnh bàn, có lẽ là một đối tác nhỏ mới bắt đầu hợp tác với Hoắc Chấn Dương gần đây, khẽ hỏi người bên cạnh: "Đây có phải người từng gây chuyện ở lễ đính hôn hồi trước không?" Người kia gật đầu, hạ giọng đáp lại điều gì đó khiến cả hai cùng nhìn Khương Nhiễm bằng ánh mắt dè dặt hơn.
Hoắc Dật đứng bật dậy, cố "bênh vợ", giọng khiêu khích, cả người vẫn còn giữ nguyên cái vẻ ngạo mạn cố hữu dù đã mất hết chức vụ:
"Cô đánh vợ tôi ngay trong bữa tiệc, đừng tưởng chiếm được nhà tôi là thành bà chủ thật sự."
— Đọc bản đầy đủ tại Nguyệt Các · nguyetcac.com —
Còn tiếp…
Đọc tiếp Chương 8 →