Suất Đặc Cách Bị Cả Trường Khinh, Tôi Dùng Toán Học Vả Thẳng Mặt Nhà Giàu

Suất Đặc Cách Bị Cả Trường Khinh, Tôi Dùng Toán Học Vả Thẳng Mặt Nhà Giàu

Tác giả: Bùi Tiểu Ngữ

Đô thịHoc thuatVả mặtUnderdogHao mon bat natSu doKết viên mãn (HE)

Hoàn thành · 1 chương · 👁 lượt xem

Đọc từ đầu →

Đánh giá truyện

/ 5

✦ Đánh giá truyện ở cuối truyện (chương cuối).

Giới thiệu

Kém hai điểm thi đại học, tôi lên công trường vác gạch, tay rướm máu qua từng lớp chai. Một cai thầu câm lặng theo dõi tôi suốt một tuần, rồi dúi vào tay tôi một mảnh giấy ghi số điện thoại phòng tuyển sinh một trường đại học top đầu — không giải thích, chỉ nói "thi lại một lần nữa, nhưng thi kiểu khác." Tôi bước vào giảng đường trong bộ đồ lao động còn dính vữa, bị cả lớp khinh là "suất đặc cách không qua nổi tuyến 1." Tôi không cãi. Tôi chỉ lặng lẽ giải trọn một bài toán mà 55 người khác trong lớp phải bỏ cuộc. Nhưng khi thực lực của tôi chạm tới một luận văn quốc tế, một ông bố giàu có bắt đầu dùng tiền để đổi cả luật chơi của cả một ngôi trường 985 — tôi buộc phải dùng chính thứ duy nhất họ không mua được: một cái đầu biết tính đến tận cùng.

Trích đoạn mở đầu

Bao xi măng thứ mười ba đè lên vai, tôi bước qua giàn giáo tầng ba mươi, tay rướm máu qua lớp chai cũ, đầu vẫn đang tính: rẽ trái ở chiếu nghỉ hai mươi tám thay vì đi thẳng, tiết kiệm bốn bậc mỗi lượt.

Kém hai điểm. Tuyến một tuột khỏi tay tôi trong đúng ba giây nhìn bảng điểm. Nợ nhà cộng dồn mười lăm nghìn tệ, mẹ tôi không nhắc chuyện học hành thêm một lần nào nữa.

Một cai thầu câm lặng theo dõi tôi suốt một tuần liền, tay lăm lăm cái đồng hồ bấm giờ. Tối thứ Bảy, ông dúi vào tay tôi một mảnh giấy ghi số điện thoại phòng tuyển sinh một trường đại học top đầu, chỉ nói đúng một câu: "Thi lại một lần nữa, nhưng thi kiểu khác."

Tôi bước vào giảng đường trong bộ đồ lao động còn dính vữa. Cả lớp gọi tôi là "suất đặc cách không qua nổi tuyến một." Tôi không cãi một lời. Tôi chỉ lặng lẽ giải trọn một bài toán mà năm mươi lăm người khác trong lớp phải bỏ dở giữa chừng.

Nhưng khi bài toán của tôi chạm tới một tòa soạn quốc tế, một ông bố có tiền bắt đầu dùng tiền đổi luật chơi của cả một ngôi trường hạng nhất, đẩy tôi tới bờ vực bị tước học tịch.

Họ quên mất một thứ tiền không mua nổi: một cái đầu biết tính đến tận cùng, và tính đủ lâu để không bỏ cuộc.

Danh sách chương

  1. Chương 1

Bình luận