Anh Ký Hợp Đồng Cưới Tôi, Nhưng Cái Kẹp Tóc Dâu Tây Mới Là Bí Mật 10 Năm
Phần 3 / 4
Cô y tá bước ra: "Lục Thâm Châu đặc biệt dặn dùng stent nhập khẩu cho bệnh nhân."
Tôi nhìn vào tờ phiếu thu viện phí.
Phần ghi chú góc dưới — nét bút máy gọn ghẽ: "Tính vào tài khoản Lục Thị."
Anh ta không nói gì với tôi.
Chỉ lặng lẽ làm.
Tôi ngồi đó một lúc lâu. Không khóc được. Chỉ thấy ngực chặt lại.
Kẹp tóc dâu tây lên báo trước tôi.
Tám tờ tạp chí lá cải cùng đưa tin: "Đế vương thương trường yêu cô bé Lọ Lem."
Tôi đọc xong, tay run.
Muốn tháo nhẫn cưới. Chưa kịp thì cổ tay bị giữ lại.
Lục Thâm Châu đứng trước ống kính livestream. Anh ta cúi xuống, hôn nhẹ lên mi mắt tôi: "Lục phu nhân — đến lúc lấy lãi rồi."
Tôi: "???"
Đám cưới thế kỷ tổ chức tại trang viên Lục Thị.
Bánh cưới chín tầng thơm mùi dâu tây. Khách khứa kín vườn hoa.
Lục Thâm Châu nhấc tấm mạng lên.
Tôi nhìn vào mắt anh ta. Mười năm — mười năm nhiệt tình không tắt, giờ mới nhìn thấy rõ.
Hộp nhung thiên nga mở ra. Không phải nhẫn kim cương.
Là cái kẹp tóc dâu tây rỉ sét, hoen màu theo năm tháng.
"Mười năm trước em đưa cho anh dâu tây," giọng anh ta khàn khàn, "bảo phải cười mới ngọt." Anh ta cài kẹp lên tóc tôi. "Bây giờ đến lượt anh dạy em — được yêu thì không cần cố tỏ ra mạnh."
Tôi không nói được gì.
Chỉ gật đầu.