Tổng Tài Có Trái Tim Cơ Học — Và Tôi Là Người Duy Nhất Sửa Được Nó
Phần 4 / 4
## Phần cuối: Nụ Hôn Trốn Thoát
Tầng hầm lão trạch họ Hoắc bây giờ chật cứng bình sữa em bé và đồ chơi bánh răng.
Hoắc Cảnh Hành ngồi cạnh nôi, lắp ráp con chim họa mi cơ học sẽ hát ru khi đêm xuống.
Tôi bước vào, tay cầm chiếc Longines vừa phục chế xong — mặt kính phản chiếu lại hình ảnh lần đầu chúng tôi gặp nhau ở tiệm đồng hồ, mưa tối đó.
"Mẹ ơi!" Con gái chúng tôi giơ đôi bàn tay nhỏ dính dầu máy lên. "Bố nói tim bố là mẹ sửa!"
Hoắc Cảnh Hành đứng dậy, ôm tôi từ phía sau. Tim cơ học của anh ta đập cùng nhịp với mạch tôi — như hai chiếc đồng hồ đã được chỉnh giờ về cùng múi giờ.
"Không phải vậy." Giọng anh ta thấp, nói với con, nhưng mắt nhìn tôi. "Là mẹ sửa thời gian đã vỡ của bố."
Tôi nhìn anh ta. Nhìn con gái. Nhìn căn xưởng đầy bướm cơ học vẫn đập cánh không ngừng trên tường.
Tiệm đồng hồ cổ năm đó — tôi tưởng tôi đang từ biệt nó.
Hóa ra tôi đang mở cửa cho thứ gì đó còn lâu bền hơn bất kỳ chiếc đồng hồ nào.
*Tủ trưng bày của tiệm đồng hồ vẫn sáng đèn. Bên trong là những "phí sửa chữa" Hoắc Cảnh Hành tặng tôi mỗi năm — chiếc đê khâu tôi dùng vá áo cho anh ta hồi đầu mới quen, mảnh vỡ tim cơ học từ hiện trường tai nạn, bức tranh ghép từ bánh răng do con gái chúng tôi làm. Mỗi khi khách hỏi đồ quý nhất, tôi chỉ lên chiếc máy chiếu sao trên cao — nơi Hoắc Cảnh Hành khắc lời thề vào rãnh đồng: "Nguyện làm cơ cấu thoát bền vĩnh cho em, lặp lại quỹ đạo yêu thương trong từng vòng quay."*